5 tháng 10, 2011

Thư tình tuổi 90.

0 nhận xét
Thư tình tuổi 90.


Anh ngồi bấu tay vào thành giường nhìn ra ngoài trời. Hình như mưa. Mắt anh mấy ngày nay thấy nắng loà nhoà lại tưởng mưa, thấy mưa thì nhìn như đang nắng xuống. Thằng chắt nội nói, mắt cụ nhìn không rõ nữa, cụ đi đâu để cháu dắt. Nó nói thật em
nhỉ, nhưng mình cần gì nó dắt, ví thử có em đến ngoài ngõ kia, anh chẳng nhìn thấy rõ mồn một. Anh vẫn khoẻ. Mỗi ngày các cháu nó cho ăn năm bữa, mỗi bữa một bát cháo đã nát nhừ. Anh chỉ dám viết thư cho em mà không dám gọi điện vì tiếng của anh nói em chỉ có thể nghe như tiếng rừng phi lao xào xạc.


Sáng nào anh cũng đi thể dục, đi từ mép giường ra tới bậc cửa sổ, vị chi là bốn bước. Bốn bước mà đi mất hai giờ, mồ hôi đổ vã ra, sảng khoái ghê!!

Nay con cháu đông rồi, anh không phải đánh máy như ngày xửa ngày xưa nữa, các cháu giúp ông. Nhưng khi viết thư cho em, anh phải tự đánh máy
lấy. Thư này anh viết từ mùa hè, giữa hè, đến đúng mùa đông thì xong, mỗi ngày anh viết quần quật được hai dòng. Ngày nào viết đến ba dòng thì phải truyền một lọ đạm.


Nhớ cách đây chừng 50 năm em nhỉ, chúng mình chạy ào ào trên bãi biển. Em thì lúc nào cũng hét lên: Thích quá cơ. Còn anh thì chạy theo sau nhìn em, thấy đôi chân em trắng loáng trong ánh chiều hoàng hôn ở bãi biển mà nhớ mãi. Giờ vẫn nhớ đấy. Hôm rồi, nhớ em quá bảo đứa cháu nó đưa ra biển.
Ðinh nhấc chân bước, định hổn hển nhắc lại lời em nói, thích quá cơ, nhưng suýt nữa người anh đổ chúi xuống vì gió biển thổi.

Nhận được tin em đã hết ốm, đã ăn được mỗi bữa năm thìa cháo bột mà mừng quá. Ăn năm thìa là tốt rồi, ăn nhiều quá không nên em ạ. Anh khoẻ thế này mà chỉ ăn bốn thìa thôi là thấy no căng. Nhớ ngày xửa ngày xưa vẫn thích ăn cơm nguội với nước cá kho. Vừa rồi, tự dưng thèm cơm nguội cá kho, ăn một chút thôi mà miệng anh như ăn phải đá hộc, đau tê tái.

Anh nhắc nhé, nếu ngoài trời có gió là em không được ra ngoài.
Hôm qua, mấy đứa cháu bảo ông ơi, ra sân hóng mát, gió nồm mát lắm ông ạ. Theo chân nó vừa ra tới sân, ngọn gió nồm suýt thổi anh bay lên nóc nhà, may có hai thằng cháu giữ chặt.


Sắp tới ngày sinh nhật em nhỉ. Thế là em đã tròn tuổi 80. Hôm đó anh sẽ cố gắng điện thoại. Nhưng anh nói trước, nếu em nghe tiếng xào xào tức là anh nói rằng em đấy hả. Khi nghe tiếng thùm thùm tức là anh đang chúc em sinh nhật vui vẻ. Ðến khi nghe tiếng phù phù nhiều lần là anh đang hôn em.

Nhớ hồi ấy, anh đưa hai tay lên nhấc bổng em quay mấy vòng giữa trời, em cười rất to. Giờ anh nhìn lại đôi tay mình, hình như tay ai, nhìn rất tội. Hôm qua anh cố nhấc con búp bê bé tý lên cao mà nghe tiếng xương cốt kêu răng rắc, sợ quá nên thôi.Em ngủ ngon không?

Anh chợp mắt từ chập tối. đến khoảng 9 giờ là dậy, ngồi, nhìn ra trời đêm. Mấy đứa cháu nói ông ngủ ít quá. Anh bảo, thì đến khi ông ra đi, xuống đất, ông ngủ cả ngày lo gì.Thỉnh thoảng, anh vẫn mở máy tính, xem lại mấy bài viết trên Blog hồi ấy, thấy rất vui. Chắc giờ mấy ông, mấy bà blogger cũng
không còn mấy ai nữa, lâu chẳng thấy ai vào blog nữa. Lũ cháu hỏi, ông ơi, Blog là gì, Chúng nó bây giờ chẳng có Blog. Ngồi bô đi ị mà vẫn có màn hình máy tính ở miệng bô, thích thật. Thời buổi giờ hiện đại quá, mình chẳng biết gì. Nhà anh, có cái máy giặt, con cháu nó đi làm, điều khiển từ xa, điều khiển cả robôt. Anh ngồi, rôbốt nó đến, nó cởi áo anh ra, nó gội đầu cho anh, tắm táp,
rồi còn mang áo quần đi giặt. Lũ trẻ bây giờ yêu nhau cũng nhờ rôbôt làm hộ.
Máy chữ không cần đánh, muốn viết gì, chỉ cần đọc là máy tính tự gõ chữ. Nhưng tiếng anh phì phèo quá nên máy chữ nó đánh sai hết cả. Ai đời anh viết, em ơi, anh nhớ em lắm nhưng vì miệng anh móm mém phì phò nên máy nó nghe không rõ, nó đánh thành: Phem phơi, phanh phớ phem phắm. Thế mới bực!


Anh không muốn gọi em là bà. Cứ gọi nhau bằng anh, bằng em thế nghe ngọt ngào.

Hai ngày nữa anh tròn 90 tuổi.

Anh đợi thư em.

Mà nếu không gửi được thư thì bảo Rôbôt nó mang thư đến cho anh em nhé.

Anh dừng bút.

Thắng chắt nội đang mang chén cháo bột đến để cho anh ăn.

Chúc em ngủ ngon nhé. Nhớ đừng ra gió.



Yêu em !!! 



16 tháng 2, 2011

Chuyện tình mưa và nắng

0 nhận xét
Mưa đến là khi Nắng đã tắt...
Một người ra đi để một người xuất hiện.


Nắng hồn nhiên, vui tươi...
còn Mưa tuy lạnh lùng mà yếu đuối...




Nắng yêu Mưa, nhưng không cách nào đến được.
Làm sao có Mưa khi trời còn Nắng???




Đôi khi người ta vẫn thấy mưa nắng, nhưng mưa nắng ấy không kéo dài lâu..
cũng giống như sự kết hợp của Mưa và Nắng... không thể...



Khi Mưa đến và sắp sửa ra đi, Nắng vội vàng chạy theo để níu giữ Mưa... tuy không thể đạt được hoàn hảo điều ước muốn, Nắng vẫn cảm thấy hạnh phúc... Hạnh phúc ấy là cầu vồng 7 màu tuyệt đẹp!!!




Dù biết Nắng và Mưa mãi mãi không đến được với nhau, nhưng trong lòng Nắng vẫn luôn quan tâm, chăm sóc, để ý đến Mưa... Nắng chỉ biết cho mà không đòi hỏi nhận lại.
Một tình yêu không vụ lợi! Một tình yêu thật sự!


Đôi khi Nắng cũng suy nghĩ, một tình yêu chỉ có một phía, liệu có là hạnh phúc, có là yêu thật không?


Mỗi khi Mưa vui cười tí tách thì Nắng lung linh, lấp lánh như mảnh vỡ thủy tinh...




Mỗi khi Mưa buồn, than khóc, Nắng cũng nhạt bớt màu... Bầu trời không thấy Nắng rực rỡ...



Anh Gió hỏi "Sao Nắng không quyết tâm giành lấy Mưa?".
Nắng không có can đảm.

Và biết rõ không thể có được Mưa. Nắng không thể nói ra câu "Mưa đừng đi! Hãy ở lại. Vì Nắng!..."


Nắng và Mưa cứ chơi trò ú tim... mãi mãi không có được nhau...


Đã lâu lắm rồi, Mưa không còn gặp Nắng
cầu vồng không còn xuất hiện
và Hạnh phúc cũng không còn hiện diện
Nắng ra đi và Mưa cứ mãi chờ đợi
1 hình bóng không thuộc về mình
1 tình yêu không thể có được
1 ngày Nắng quay về bên Mưa ..


Mưa và Nắng đã từng ở bên nhau - hạnh phúc ấy là cầu vồng xuất hiện. Khi nó đến tạo ra 1 cầu vồng đẹp lung linh và kỳ diệu như 1 phép màu. Và cũng như tình yêu, cầu vồng chỉ xuất hiện 1 cách ngắn ngủi.
Vội đến rồi vội đi, để lại phía sau những vệt màu, những dấu vết mờ hằn trên bầu trời.


Khi Nắng ra đi, Mưa đã khóc rất nhiều. Những hạt mưa rơi xuống mang theo bao nhiêu buồn phiền của Mưa. Có lẽ vì Mưa cũng như Con người vậy, nên khi buồn và khóc người ta thường hay muốn gặp Mưa.
Mưa và Con người, nước mắt của Mưa và Con người - những thứ ấy dường như hoà tan làm một. Dường như họ là bạn của nhau .. an ủi và che chở cho nhau ..


Nắng ra đi, có vẻ như rất hạnh phúc. Nắng dường như đang sống rất tốt. Hàng ngày, những giọt nắng lấp lánh trên mọi nơi, trên những chiếc lá, những vòm cây, mái nhà ..
Nắng vui vẻ, tung tăng, nhảy nhót, mà không biết rằng..trước đó đã từng có 1 cơn mưa rất lớn ..

....
Nắng và Mưa chẳng biết có khi nào gặp lại. Và khi gặp lại, liệu Nắng có phải là Nắng của ngày xưa, và Mưa có còn là Mưa khi Mưa và Nắng yêu nhau.. .
Chỉ biết rằng khi Nắng và Mưa bên nhau - dù trong 1 khoảnh khắc rất ít ỏi, luôn có 1 cầu vồng xuất hiện - cầu vồng hạnh phúc ..

23 tháng 1, 2011

Khi sinh viên “vùi mình” vào game, vào sex…

0 nhận xét

Càng ngày càng có nhiều bạn trẻ trong đó không ít là sinh viên bị
ám ảnh bởi quan niệm “trẻ không chơi, già hối hận” và lao vào những
cuộc chơi bạt mạng thâu đêm suốt sáng. Không phải họ đang tận dụng tuổi
trẻ, họ đang liều lĩnh, phí phạm tuổi xuân thì đúng hơn.


Chơi liều


Cờ bạc, lô đề không phải là hiện tượng mới lạ gì trong giới sinh
viên. Chỉ cần lượn một vòng quanh các trường có nhiều nam sinh viên như
ĐHXD, ĐHTL, ĐHGTVT… là có thể thấy ngay dịch vụ lô đề trá hình dưới các
quầy bán xổ số mọc lên như nấm. Tầm từ 4h -5h30, lực lượng nam sinh viên
tạt ù vào các quầy này đánh mấy con lô có khi nhiều gấp mấy lần số sinh
viên đang… ngồi trên thư viện nghiên cứu. Một buổi tối ngồi cùng cánh
sinh viên trường đại học XD, người viết bài này đã giật mình khi được
nghe kể những câu chuyện về mức độ liều lĩnh trong cách “ăn chơi” của
một số “hảo thủ” trường này đã được “giang hồ” đồn thổi thành giai
thoại.


Q.T là một nhân vật tiêu biểu. Đây là một thiếu gia có bố mẹ làm nghề
buôn gỗ. Gia đình giàu có nên T tiêu xài không hề suy nghĩ. T có một
niềm đam mê không tài nào gỡ nổi là lô đề. Chơi đều và chơi rất bạo,
ngày nào cậu cũng lượn quanh các quán ghi lô gần chỗ trọ đến mức mấy bà
bán xổ số ở đó nhìn thấy cậu như… bắt được vàng. Có hôm riêng tiền “đầu
tư” vào quỹ của thần họ “Lô” tên “Đê Huyền” của cậu đã lên tới vài
triệu. Có lẽ đây là “quỹ đầu tư” có tỉ lệ rủi ro cực cao nên tiền bạc và
những đồ đạc hàng hiệu của T như chiếc xe Nouvo cáu cạnh, máy tính xách
tay Vaio sành điệu cũng theo thời gian mà nói lời chia tay với khổ chủ.


Hết tiền, hết đồ để cắm, T bắt đầu vay mượn bạn bè và ghi lô chịu ở
các cửa hàng. Số nợ cứ lên khoảng chục triệu là cậu lại gọi điện về nhà
xin tiền và nói dối là “mất xe máy”, “mất máy tính”… Nhiều lần như thế
nên sinh nghi, bố mẹ cậu lên tận nơi kiểm tra mới tá hỏa trước sự thật
về “quý tử” nhà mình.


Chính sách thắt chặt tài chính được ban hành nhằm kiểm soát và tiến
tới cắt đứt hẳn “cơn nghiện” lô đề của T. Nhưng mọi nỗ lực của bố mẹ đều
trở thành số không khi T làm cách nào đó đã “chôm” được cả sổ đỏ ngôi
nhà bố mẹ cậu đang ở và đem đi “cắm”, tiếp tục “niềm đam mê” của mình.
Liều lĩnh đến mức này thì đúng là chỉ có một!


Không đam mê cờ bạc nhưng T.M.Q (ĐHM - ĐC) lại mê mẩn với thế giới ảo
trong Võ Lâm Truyền Kì. Trong thế giới đó, cậu không còn là một sinh
viên quèn tên Q. đến tiền ăn hàng ngày cũng phải ngửa tay xin bố mẹ nữa
mà là một “anh hùng”, một cao thủ võ lâm hành tẩu giang hồ, trừ gian
diệt bạo được người trong thiên hạ (ảo) kính nể.


Q sống với thế giới ảo nhiều hơn thế giới thật. Số giờ cậu lên giảng
đường ngày càng thưa thớt, thay vào đó là những đêm bạc mặt trước màn
hình với những “chiêu thức”, những “bí kíp” võ công đọc lên đã thấy méo
cả miệng. Cậu làm tất cả để thể hiện đẳng cấp của mình trong thế giới
ảo. Q bỏ tiền thật để mua lấy những “vũ khí” ảo nhằm trang bị cho nhân
vật của mình thật tinh nhuệ. Số tiền chi ra từ vài trăm nghìn đồng rồi
lên đến vài triệu và hàng chục triệu lúc nào chẳng hay. Nợ nần chất
đống, Q bị các chủ nợ săn lùng và còn bị báo lên cả ban giám hiệu nhà
trường. Chỉ khổ cho bố mẹ nông dân của Q. Khi được nhà trường gọi lên
giải quyết chuyện nợ nần của con, hai bác đã không thể hiểu nổi con mình
nợ người ta hàng chục triệu để mua cái gì.


Uống liều


Hiện tượng sinh viên uống rượu đã trở thành chuyện
thường ngày ở huyện đối với nhiều người. Bất cứ một dịp nào: sinh nhật,
lễ tết, ngày cuối tuần… thậm chí là chả cần “nhân dịp“, các sinh viên
cũng tụ tập chén tạc, chén thù. Người viết bài này đã từng chứng kiến ba
cậu sinh viên ĐHXD uống hết 3 chai rượu Lúa Mới (loại 1 lít một chai)
trong buổi liên hoan chia tay một đồng chí lên đường “về quê mẹ” (vì bị
đình chỉ học một năm) mà đồ nhắm chỉ có mấy củ lạc với vài quả khế. Uống
xong, cả bọn say xỉn, nôn mửa ra phòng khiến ai vô tình đi ngang qua sẽ
cảm thấy kinh hãi với lối sống buông thả của một bộ phận sinh viên hiện
nay.


Ai cũng biết uống nhiều như vậy sẽ cực hại đến lục phủ ngũ tạng nhưng
tất cả đều phớt lờ và cho rằng “vui là chính, sức khỏe là thứ yếu”.
Thậm chí những khi “viêm màng túi”, nhiều sinh viên còn đi mua những
loại rượu rẻ tiền chỉ vài nghìn/lít mà theo lời X.B (K50, ĐHBK) là “rượu
ít cồn nhiều”. Uống những loại này, đầu đau như búa bổ, mắt nở hoa cà
hoa cải vô cùng hại người. Biết thế, nhưng tất cả đều bỏ qua, chỉ cần
lúc “trăm phần trăm” thấy vui là được. Mọi chuyện sau này đến đâu thì
đến, chả cần quan tâm.


Và yêu… cũng liều


Yêu liều ở đây là yêu nhiều, yêu vô tội vạ, bạ đâu yêu đấy. Nghe có
vẻ buồn cười nhưng đó là sự thật. Nhiều sinh viên hiện nay quan niệm
tình yêu đơn giản như mua một cái áo, sắm một cái quần. Thấy vừa, đẹp
thì “mặc” lâu lâu một chút, không thấy ưng ý thì lại thay ra ngay và
chuyển sang chiếc khác.


Một nữ sinh viên tên D. (ĐH Luật Hà Nội) khi được bạn bè hỏi “đã yêu
mấy người” thì hồn nhiên trả lời: “Để tao đếm đã”. Và cô nàng đếm thật.
Mỗi cái tên con trai tương ứng với một ngón tay xòe ra. Một lúc cũng
được chừng 6, 7 người. Tưởng hết rồi, bạn bè le lưỡi lắc đầu. Nhưng một
lúc nàng lại bổ sung: “À quên, còn anh X”. Độ phút sau lại “Ý chết, anh K
chưa có trong danh sách”. Ngán ngẩm, bạn bè gọi nàng là “người đẹp có
trái tim vô số ngăn”.


Nếu chỉ là tình yêu trong sáng, thì yêu nhiều cũng không gây hậu quả
gì nghiêm trọng. Nhưng một bộ phận sinh viên hiện nay đang đánh đồng
tình yêu với tình dục. Nhiều người trong số họ quan hệ với bạn trai/bạn
gái mà thậm chí còn không nắm rõ quá khứ của nhau. Tiền sử những bệnh
lây truyền qua đường tình dục của đối phương lại càng mù tịt. Học thức
cao nhưng không ít đôi thiếu nghiêm trọng những kiến thức sinh sản giới
tính. Hậu quả là tình trạng nạo phá thai ở Việt Nam đứng hàng cao nhất
thế giới và không ít “nam thanh nữ tú” phải lén lút, vội vàng đến những
phòng khám hoa liễu chữa trị căn bệnh “khó nói”. Khám chữa không tới nơi
tới chốn, nhiều bạn đã phải trả giá quá đắt cho những phút giây lầm lỡ
khi không còn khả năng sinh con.


Nguy hiểm nhất là tình trạng “tình cho không biếu không”, những cô
gái có tiểu sử tình dục không rõ ràng tự động đến sống chung với các nam
sinh viên. Họ chỉ cần có chỗ ăn ở còn không cần yêu cầu gì khác. Đây
thực chất là những cô gái bán hoa đã hết thời tìm cách mồi chài, chèo
kéo những sinh viên vốn tò mò, thích của lạ. Đây là những đối tượng có
nguy cơ bị nhiễm HIV rất cao. Mới đây, cái chết của một nam sinh trường
TL vì bị nhiễm HIV từ những cô gái “cho không biếu không” này đã dấy lên
dư luận lo ngại trong xã hội về thực trạng nhức nhối này.


Thay cho lời kết


Đây chỉ là một bộ phận rất nhỏ trong đại đa số những sinh viên đang
ngày đêm chăm chỉ học hành, tích lũy tri thức, đạo đức góp phần xây
dựng, bảo vệ đất nước. Tuy nhiên, những số lượng này cũng đã nói lên
rằng ngày càng nhiều sinh viên, những trụ cột tương lai của đất nước,
đang sống không có lý tưởng, trượt dài trong những “cuộc vui suốt tháng,
trận cười thâu đêm”. Họ tưởng mình đang tận hưởng tuổi trẻ, nhưng thực
ra chính họ đang tiêu phí tuổi xuân một cách liều lĩnh.


Vùi mình vào những thú chơi vô bổ, vào rượu, vào sex, họ đang đánh
đổi sức khỏe, tương lai, hạnh phúc thậm chí là cả tính mạng của mình. Sự
liều lĩnh trong cách sống của một bộ phận những sinh viên này khiến
người ta có cảm giác họ sống mà không cần biết đến ngày mai. Không biết
dừng lại, những sinh viên này sẽ sớm nhìn thấy hậu quả của những gì mình
gây ra.

Tình yêu và tình dục

0 nhận xét
Tình yêu quá nhiều lần bị lép vế trước tình dục. Nó dày công vun
xây những tình huống lãng mạn tuyệt vời và rồi đùng một cái tình dục ló
mặt ra làm lâu đài tình linh thiêng kia tan ra như bong bóng xà phòng.


Tình
yêu liên tục nghĩ cách thoát khỏi sự dính líu đến tình dục nhưng vô
ích. Nó từng thử đơn lẻ đi một đường riêng nhưng chỉ được một đoạn rất
ngắn. Loanh quanh một hồi, cả 2 thế lực luôn chèn bước nhau lại phải
khoác tay sánh đôi đi cùng.

- Này Tình dục, cậu làm tớ vẩn đục, mất trong sáng, cậu nóng vội, ham hố, tiêu hủy thi vị, gây thất vọng. Cậu làm tớ ê cả mặt.

-
Tình yêu chay tịnh không thể mãi tồn tại. Chúng ta là một cặp không thể
tách rời. Tớ công nhận: Nếu không có tình cảm tớ vẫn sống nhưng sống
khắc khoải. Cậu cũng thế, định độc thân vĩnh viễn à?


- Biết
là phải lệ thuộc nhau nhưng điều làm tớ bực mình nhất là: cậu luôn thò
cái mặt của mình vào đúng lúc tớ cảm thấy nên thơ nhất.

- Càng lãng mạn tớ càng “phê”. Tớ bị kích thích bởi chính cái khung cảnh mỹ miều mà cậu tạo dựng.

-
Thật thô thiển, nụ hôn đầu đẹp là thế, thế mà cậu xúi giục hai cái lưỡi
nhảy vào cuộc. Nhục dục làm càn là nhờ những cái hôn lưỡi của cậu ấy.

- Đó là kết quả của một phản ứng khoa học, khi chất này đổ vào chất kia sẽ xảy ra một vận động cơ học…

- Thôi đi. Cậu là thủ phạm phá đám những cảnh đẹp thần tiên mà các nàng Juliet đang tận hưởng.

-
Đúng là các nàng hơi ngỡ ngàng nhưng cơn sốc đó qua nhanh. Họ trao và
nhận chứ không phải là cắn răng chịu đựng. Mà này, chính tình yêu đã
nghĩ ra khái niệm “dâng hiến”, chứ không phải là tình dục đâu đấy
.




-

Cậu trơ hết chỗ nói. Cậu làm cho các đôi trai gái quay lưng lại với
những điểm hẹn hò thơ mộng, giờ thì họ dắt thẳng nhau vào các nhà nghỉ.

- Nhờ tớ mà khi chia tay họ không thể quên được nhau.

- Đừng nhận vơ, đã gọi là “chiêu đãi” nhau thân xác, thì quên được.

- Ý tớ là khi tụi mình kết hợp thì các tình nhân không quên được nhau.

-
Cậu toàn núp dưới bóng của tớ để lộng hành. Ở ngoài hôn nhân, cậu nhân
danh tình yêu để giải quyết nhu cầu sinh học. Còn trong hôn nhân, không
cần tình yêu, cậu vẫn “độc diễn” được đấy thôi, việc gì phải lôi tớ ra
làm bình phong?

- Đấy là lỗi của hôn nhân. Nó giết dần tình
yêu, lâu ngày nó có thể thủ tiêu nốt cả tình dục. Tớ tồn tại như một
cọng rơm để cứu vãn các cặp vợ chồng. Cậu có tin không, tình dục hồi
sinh thì tình yêu sẽ bò lóp ngóp trở lại.


- Cậu định ám chỉ gì?

-
Không không, chúng mình tương sinh tương hỗ. Tình yêu chết thì tình dục
chết theo. Đôi khi tuần tự đảo lại: tình dục nghẻo trước, tình yêu
nghẻo liền sau.


- Cậu chỉ nói mồm, trong lòng cậu thì cậu coi
tình yêu là cái thá gì. Người ta rõ là đang yêu nhau, cậu lấy tình dục
dụ dỗ khiến người ta phản bội nhau.

- Tờ chỉ là một thế lực
“cơ bắp”, ăn thua gì so với sức mạnh “tinh thần” của cậu. Tình yêu khiến
người ta dối trá, âm mưu, tàn bạo… Chẳng có gì người ta không làm vì
tình yêu. Tình dục chúng tớ, “ăn đong từng bữa”, vui lúc nào được lúc
đấy. Khi đứng một mình chúng tớ rất tầm thường, không đáng là đối thủ
của cậu đâu.


- Đừng vờ vịt nhún mình. Cậu đã phá tan biết bao
mối tình lớn. Cậu khiến một Juliet có thể tâm sự với bạn gái như sau:
Tình yêu của anh này nặng cân hơn anh kia nhưng tình dục của anh kia lại
nặng ký hơn anh này. Thế nên mình sẽ chọn anh kia.

- Tớ chỉ
là một tiêu chuẩn, để người ta chấm điểm cho nhau. Thời thế thay đổi,
xưa kia người ta không dám coi trọng tớ một cách công khai, thời nay
người ta cho tớ một vị trí nhất định. Tình yêu các cậu cũng mới đây mới
nhìn ra tớ là đối thủ. Ngày trước cậu là “độc nhất đế vương”, giờ đây có
kẻ cạnh tranh cậu không hài lòng cũng là lẽ thường tình. Đừng căm giận
tớ đến vậy, việc tớ đôi khi nổi đình đám hơn cậu chẳng qua là đánh dấu
một thời điểm con người ta cởi mở hơn với nhau và với bản thân mà thôi.
Nhờ tớ mà một số đông bắt đầu biết sống cho mình.


- Khỏi cần
phải dạy dỗ kể công. Nếu cậu giấu mặt bí ẩn như ngày xưa có lẽ đáng quý
hơn, lúc này cậu chường mặt ra mọi lúc mọi nơi, nhàm chán hơn bao giờ
hết. Làm gì thì làm, đừng để cho tớ cảm thấy ngại những lúc khoác tay
sánh bước bên cậu.


Tình yêu không tình dục là tình đồng chí!
Tình dục không tình yêu là tình đồng…sàng!


Có một thứ tình yêu gọi là "từ bỏ"

0 nhận xét
<!--[if gte mso 10]>

table.MsoNormalTable
{
text-align:right;
text-indent:1.1in;
font-size:11.0pt;
font-family:"sans-serif";
}

-->


một ngày, chuột nói với mèo rằng: “ Tôi yêu em.” Mèo trả lời: “ Hãy tránh xa
ra!” Chuột khóc quay đầu bước đi, nhưng có ai ngờ rằng, khi chuột ra đi, mèo
cũng đã khóc. Thật sự có một thứ tình yêu được gọi là từ bỏ.




T b điu nên t b là không th la chn, t b điu không nên t b là không th, không t b điu nên t b là không biết, không t b điu không nên t b là c chp. Tình yêu cn có s hài hòa gia hai người. Kinh nghim ca mi người, nhng gì đã tri qua là không ging nhau nên nhng va chm là điu không th tránh khi. Chúng ta ch có th khoan dung vi người y thì mi gìn gi được tình yêu. Đng đ quá kh ca người đó làm nh hưởng đến tình cm hin ti ca hai người, khi người yêu ra đi thì rt khó đ làm cho người y quay li. Tình yêu là điu kỳ diu, không tuân theo bt kỳ quy lut nào, nếu bn có th lý gii thì đó s không còn là tình yêu na.




<!--[if gte mso 10]>

table.MsoNormalTable
{
text-align:right;
text-indent:1.1in;
font-size:11.0pt;
font-family:"sans-serif";
}

-->

Nếu bn thc s yêu người y thì mãi mãi bn s không bao gi quên.


 


Nhưng dù thế nào, bn vn phi tiếp tc sng tht hnh phúc. Có nhng điu rt khó quên, luôn ng tr trong ký c ca bn, đau kh luôn tn ti rõ ràng và khc sâu trong tâm trí
b
n hơn phút giây vui v. Quá kh cũng ch là quá kh, hãy đ tt c trôi qua. Bn hãy nghĩ bn là mt người b hành, nhìn thy rt nhiu nhng phong cnh khác nhau, đến nhng vùng đt khác nhau và nh đến nhng con người khác nhau. Con người phi hc cách ln lên và trưởng thành. Bn phi sng vì chính bn và làm cho cuc sng ca mình tr nên phong phú.


 
Có nh
ng người không xng đáng đ được bn ch đi, có nhng người không xng đáng được bn yêu bi h không biết tôn trng tình yêu, không có dũng khí đ đi mt vi nhng dc vng và đam mê.


 


Trong bin người xung quanh bn, gp g nhau là ngu nhiên. Yêu nhau cũng là rt tình c, nếu không phi ri xa, không chu tn thương, làm sao bn có th hiu được người bn yêu?

Yêu v
n là nhng tri nghim, càng nhiu tri nghim, bn càng hiu thế nào là tình yêu.

Sau khi chia tay, b
n khóc vì người y, đau lòng vì ngườy đến ni không sao ng được... 

Nh
ưng ngườy không th biết được điu đó vì ngườy đã ri xa bn.


 


Tht s, trên thế gii này không có ai đáng đ cho bn khóc vì h, nếu có người như vy thì h cũng không th đ bn khóc vì h... 

Sau khi chia tay, th
bn mt đi là người yêu ch không phi là tình yêu.


 


Có nhiu khi, bn nghĩ là bn yêu ai đó, bn khóc vì ngườy, đau kh vì ngườy, hết mình vì ngườy mà không cn đn đáp, bn cho rng đó là tình yêu, thc ra đó ch là tính cách cho
đi mà không c
n nhn li ca bn mà thôi. Con người ta thường không trân trng nhng gì d dàng có được. Khi bn đau lòng vì người đó thì cũng làm cho nhng người yêu bn thc s đau lòng.

Yêu là duyên ph
n – mt cm giác rt kỳ diu.