Người ta thường nói "Bữa tiệc nào cũng phải đến lúc tàn" - dường như nó đã trở thành một quy luật tất yếu.
Đến rồi đi, để rồi hứa hẹn những cuộc gặp gỡ khác.
Cuộc đời dài như vậy, có trăm ngàn ngã rẽ, ắt sẽ phải có người rẽ trước.
Có người chung đoạn đường dài, có người chia đoạn đường ngắn.
Có người trở thành xa lạ, có người sẽ gặp lại nhau.
Chưa đi đến cuối con đường cũng khó có thể biết người đó sẽ cùng đi với ta mãi mãi.
Dù sao đi nữa, dù ngắn dù dài, dù thành xa lạ hay thân thiết, mỗi một người đến trong đời ta, đi chung với ta một chặng đường đều rất quan trọng ....
.....bởi lẽ họ đã từng là một phần của đời ta.
Và họ đã in dấu trong trái tim ta để nó hoàn thiện hơn từng ngày....

0 nhận xét:
Đăng nhận xét