27 tháng 7, 2012

Có thể Và Không thể

0 nhận xét

1.Người ta có th dng xe li khá lâu ch đ xem mt v tai nn nhưng li không đ kiên nhn đ dng xe khi đng h giao
thông v
n đang báo đèn đ nhng giây cui cùng…


 


2. Người ta có th ngay lp tc k lut và tr lương nhân viên, thm chí đui vic vì mc li gây thit hi không ln lm, nhưng li tht khó làm thế vi lãnh đo cho dù có thit hi ln hơn nhiu…


 


3.Người ta có th nhu nht vi bn bè hàng gi, nhưng li không
đ
kiên nhn và s phát
cáu n
ếu mt trang web không m được sau 10 giây…


 


4. Người ta có th ngi c bui vi người yêu
tâm s
mi chuyn, ri an i, s chia…
nh
ưng li không đ kiên nhn đ nghe B m , nói trn câu: do này B/ m thy hơi mt, khó th và tc ngc lm, hôm nào con rnh đưa B/ m đi khám nhé…


 


5. Người ta có th sn sàng “bo” cho mt “chân dài” nào đó vi s tin không nh, nhưng li không
th
cho bà lão xin s tin ch bng 1/50
s
tin đó…


 


6. Người ta có th gi đin tâm s vi người yêu
hàng ngày và đ
ến my chc phút, nhưng gi cho B/ m thì ho hon lm, và thi gian thì chưa bng 1/10
so v
i khi gi cho người yêu…


 


7. Người ta có th mua cái váy tin triu và bao
nhiêu đ
dùng đt tin nhưng không th cho cô bé ôsin cái áo cũ đã li mt đã nhét trong góc t ca mình…


 


8. Người ta có th ghếch chân lên tn mt cu bé
đánh giày ch
vì đã b ra 5.000đ đ cu bé hì hi dưới chân mình và h không th biết rng cu bé đang mng thm vì trưa nay không phi nhn đói…


 


9. Người ta có th nhu mt ba hết c vài triu, nhưng khi ra v, h không quên mc c vi bác xe
ôm đ
ến tng nghìn l


 


10. Người ta có th mua li c mt cái nhà xut bn, nhưng li không th mua mt cun sách.


 


11. Người ta có th ngi xe hơi sang
tr
ng đến thăm làng tr m côi, nhưng h li không
bi
ết rng ba ca các em trưa nay có nhng gì.


 


12. Người ta có th hô hào rt hoành tráng trên truyn hình v chuyn chng kỳ th vi nhng người có AIDS, nhưng h li không
dám c
m tay đng viên mt bnh nhân AIDS trong bnh vin.


 


Và còn đó, rt nhiu điu có th & không th trong cuc sng này…


 

12 tháng 7, 2012

Niệm khúc cuối.

0 nhận xét

Nim Khúc Cui.



Sáng tác: Ngô Thuỵ Miên
Trình bày: Lê Hiếu






Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cui cuc đi

Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây

Dù có gió có gió lạnh đầy

Có tuyết bùn lầy có lá buồn gầy

Dù sao, dù sao đi nữa tôi cũng yêu em.



Tựa vai nhau cho nhau yên vui ấm áp cuộc đời

Tìm môi nhau cho nhau giã nát
giã nát tim đau


Vừa đôi tay ước muốn tù đầy

Tóc rối bạc màu vết dấu tình sầu

Nhìn em nhìn em giây phút muốn nói yêu em.



Xin cho tôi tôi nhưn ngủ

Ru em đưa em một lần

Ru em vào mộng, đưa em vào đời

Một thời yêu đương.



Cho tôi xin em như gối mộng

Cho tôi ôm em vào lòng

Xin cho một lần cho đêm mặn nồng

Yêu thương vợ chồng.



Dù mai đây ai đưa em đi đến cuối cuộc đời

Dù cho em em đang tâm xé, xé
nát tim tôi


Dù có ước có ước ngàn lời,

Có trách một đời, cũng đã muộn rồi

Tình ơi, dù sao đi nữa xin vẫn yêu em.



Đã xa rồi!

0 nhận xét
Nhắn tin đêm

 Đã qua ri cái cnh tng đêm...
....Trùm chăn nh
n nhng tin nhn yêu thương :)
!!!R
i hi hp đi ch tin nhn đến và cười 1 mình hạnh phúc gia không gian
tĩnh l
ng ca đêm vng :)
Đã qua r
i cái cnh nm ôm đin thoi ri ng lúc nào
không hay...


....Và sáng t
nh dy là nhng tin nhn t đêm hôm trước còn chưa đc...:)

Xa rồi những ngày xưa yêu dấu… :(

I miss You

Có những điều...

0 nhận xét
<!--[if gte mso 10]>

table.MsoNormalTable
{
font-size:10.0pt;
font-family:"Times New Roman";
}

-->

Có nhng yêu thương. . . âm
th
m nhưng dai dng. . . !!
Có nhng khong lng. . . êm
ái l
i nát lòng . . . !!


 Cho dù là
tình b
n, hay tình yêu..
• N
ếu không có
ni
m tin thì s không bao gi mãi mãi. . .
!!

• Và n
ếu không có lòng chân thành mi th cũng bng không..


9 tháng 7, 2012

Đôi Khi...

0 nhận xét
<!--[if gte mso 10]>

table.MsoNormalTable
{
font-size:10.0pt;
font-family:"Times New Roman";
}

-->

Điu đáng tiếc nht trên đi không phi là vic đánh mt mt người mà ta yêu
th
ương.

Điu đáng tiếc nht là vì mt người không yêu thương ta, li khiến ta đánh mt mình.

Đôi khi...

Chúng ta quá quan tâm v
i ni đau ca chính mình mà vô tâm vi ni đau ca người khác...

Đôi khi...

... Loay hoay v
i trái tim tan nát mà vô tình gim nát c nhng hnh phúc xung quanh.....


 


Hnh phúc ch đâu đây thôi….


7 tháng 7, 2012

Love & Heart!

0 nhận xét
<!--[if gte mso 10]>

table.MsoNormalTable
{
font-size:10.0pt;
font-family:"Times New Roman";
}

-->

Trái tim ơi ... xin li cu nhé

T
i t ngc ... làm my ln cu đau!
C
u yên tâm
... đây s
là ln cui!
L
cu rơi ... như thế quá đ ri!!!!!!!!


6 tháng 7, 2012

Mong bạn đạt được...

0 nhận xét
<!--[if gte mso 10]>

table.MsoNormalTable
{
font-size:10.0pt;
font-family:"Times New Roman";
}

-->
THÀNH CÔNG ------ Là dành cho người kiên trì đến cùng.
SC KHE ------ Là dành cho người nuôi dưỡng tinh thn.
CA CI ------ Là dành cho người siêng năng
c
n kim.
HNH PHÚC ------ Là dành cho người luôn t lòng biết ơn.
VUI V ------ Là dành cho người có trái tim mãn nguyn.
THANH TNH ------ Là dành cho
ng
ười nơi đâu cũng t ti.
HIN HÒA ------ Là dành cho
ng
ười biết trân trng tt c.
TRÍ TU ------ Là dành cho
ng
ười chu khó hc hi.
S MNG ------ Là dành cho
ng
ười sn sàng gánh vác.
                                        





4 tháng 7, 2012

Yêu người đặc biệt :)

0 nhận xét
<!--[if gte mso 10]>

table.MsoNormalTable
{
font-size:10.0pt;
font-family:"Times New Roman";
}

-->

Đng bao gi s mt người mình yêu vì người y quá đc bit. Bi thiếu đi tình tình yêu ca bn, k đc bit đó cũng ch… bình thường thôi


 


Bi ch có bn, chính bn, duy nht bn, mi có th nhìn ra nhng điu đc bit con người bình thường đ yêu thương nhiu đến vy


 


Chúng ta yêu mt người không phi bi vì người y đc bit. Chúng ta yêu h bi vì h đem li cm giác khác
bi
t trong trái tim mình….!


Mãi mãi tuổi hai mươi (hết)

0 nhận xét




Nguyễn Văn Thạc

Mãi mãi tuổi hai mươi

Tập 8

15.4.72

Nắng Hà Tĩnh oi và bức bối
hơn ngoài mình. Sáng sớm, sương mù dày đặc, vào đến gần chân núi rồi mà vẫn còn
ẩn trong sương. Ai mới đến đây lần đầu cứ tưởng đây là một cánh đồng xa tắp -
Hồ nước chỉ khẽ trắng lên một chút dưới cái vệt đen của núi. Thế mà chỉ thoáng
một cái, không hiểu từ bao giờ, nắng đã bàng hoàng đến gõ ở sau gáy Bây giờ, Hà
Nội có lẽ mới là nắng mới, nhức đầu một chút, nhưng còn dịu và phải sáng một lúc
lâu mới có nắng. Mình chợt nhớ rõ thì năm ngoái dạo này còn đang treo áo bông
cơ mà. Và bức ảnh Như Anh gửi cho mình, Như Anh còn mặc áo bông...

Người ta bảo, vùng này là
trung tâm của gió Lào, và cũng sắp có gió Lào đấy - chẳng mấy chốc mà cháy đen cả
người Được cái có con sông trong vắt. nên thường được tắm luôn. Từ hôm đến đây,
hôm nào mình chả tắm – Có ngày tắm đến 2 lần. Những ngày như thế này, chắc ở
nhà cũng ít có.

Hôm qua, ta bắn rơi 6 máy
bay: Hà Tĩnh bắn 1, Nghệ An bắn 1, Quảng Bình 2, Vĩnh Linh 2 - Kể ra như thế
còn ít quá Riêng Hà Tĩnh hôm qua có vài chục chiếc ra, chúng nó bay bình tĩnh
như đi dạo vậy - Hầu như không gặp một trở lực lào Cứ từng tốp 2 chiếc bay song
song, nó lượn mấy vòng ngó mục tiêu chán rồi mới lao xuống ném bom Những chiếc
AD6 nghiêng cánh phụt khói dài lê thê, nom tức lộn ruột mà chẳng làm gì được nó
cả. Có lúc hắn bay thấp nhìn rõ cả buồng lái. Thật đáng tiếc, nếu lực lượng
phòng không ở đây dầy đặc như Hà Nội hay các thành phố khác thì nhất định chúng
nó không thể ngang tàng như thế được. Cầu Hộ hôm qua cũng bị sập, cái cầu phao
bồng bềnh mà mình đã đi ô tô hôm qua. Bom nó ném rất nhiều, ném cả vào những
chiếc máy kéo màu đỏ mới

chở đến nông trường đằng sau
núi.

Còn hôm nay thì yên tĩnh lạ thường
- Không có tiếng máy bay, không có tiếng nổ - Các cụ già ở đây bảo rằng những
năm địch đánh phá ác liệt, không lúc nào ngớt tiếng máy bay ở trên đầu tiếng
pháo địch kích từ ngoài biển vào tiếng bom ình ình - anh thoảng, một ngày trọn
vẹn không có máy bay, mọi người thấy nhớ nhớ, thiếu thiếu...

Làm sao địch có thể gây được
tình trạng căng thẳng ở đây, khi mà bom đạn trở thành điều không đáng nói trong
cuộc sống?

Đêm qua, lúc đi lấy gạo, pháo
ta bắn lên trời như pháo hoa đỏ rực cả một góc trời - Còn buổi chiều, phía ấy
rực lên một màu chói lọi - Đúng là bom đạn không thể giết được chất thơ của đất
nước. ở nhà lá dài chứa gạo, hồi chiều máy bay lượn quanh mãi, trời vừa sụp
tối, ngồi sao Hôm cô độc của Như Anh vẫn hiện lên, nhoè trong sương, nhưng
người ta vẫn nhận ra rằng: ngôi sao đó sáng và trong lắm - ở trên cái nền xanh
biếc, chùm lá phi lao li ti sẽ đu đưa một cách thần thoại. Cuộc đời vẫn như
chẳng hề có chết chóc, có đau thương...

O Hồng (Như Anh và cả mình,
ghét cái tên ấy lắm đấy!) cũng lạc quan và vui như chính đất này. Cái nốt ruồi
nhỏ xíu trên má là "ưu điếm" của o đấy - có duyên thầm, và tế nhị Mỗi
lần o nói chuyện, mình phải bắt nhắc lại đến 4 lần mới thủng câu chuyện. O bảo:
Các anh ở ngoài ấy ít đi bộ đội chứ trong này đi hết. Họp chi đoàn bói cũng
không ra một người con trai. Mình bảo ở đó cũng đi chứ, và những người con gái
cũng có chung 1 cảm nghĩ như vậy O ấy bảo: Chúng em chỉ thích đi bộ đội, nhưng
khám sức khoẻ không đủ nên phải ở nhà - ở nhà và đi dân công hoả tuyến. Mình
trố mắt ngạc nhiên vì người ngồi trước mặt mình kia, che miệng khi cười và
chẳng bao giờ đi làm về dám bước thẳng vào nhà khi có bộ đội ở trong. Lại là người
có mặt trong chiến dịch đường 9, Khe Sanh - Trị Thiên... Lại là người cõng
thương binh, tiếp đạn, là người thu dọn chiến trường...

Mãi mãi tuổi hai mươi (7)

0 nhận xét



Nguyễn Văn Thạc

Mãi mãi tuổi hai mươi

Nhật kí liệt sĩ Nguyễn
Văn Thạc

Tập 7



4.1.3.72

Tháng 3 của em... Thế là đã 1
năm trôi qua - ở nơi xa xôi ấy em nghĩ gì?

7.4.3.72

12giờ 15

Rất lâu lạ; không viết Nhật
ký - Không buồn viết – và cũng chẳng có mực mà viết - Đem đi thì sợ đổ, đến nơi
ở thì chẳng có lấy chút mực gì - Thật chán quá đi thôi!

Mãi mãi tuổi hai mươi (6)

0 nhận xét


Nguyễn Văn Thạc

Mãi mãi tuổi hai mươi

Nhật kí liệt sĩ Nguyễn
văn Thạc

Tập 6



3.8.2.72

Càng gần đến tết, người ta
càng thêm nhớ nhà. Những người mẹ có con đi xa lại càng thêm nhớ, thêm thương.
Nhất là những ngày gần tết năm nay. Trời lạnh, mà anh bộ đội phải lên đồi nằm,
đất toả ra không phải hơi ấm mà lại là những hơi lạnh cóng, tê dại cả người và
ngay đơ cả chân tay. Đêm qua gió lạnh kinh người, cả lán phập phồng giật lên
giật xuống vì gió - không biết bao giờ mới ngớt đi cơn gió lạnh này.

Ôi, những ngày gió nổi. Bao
nhiêu người mẹ ngồi nhà nhớ đứa con đi xa đang nằm sương gối đất. Chiến tranh!
Không còn là một khái niệm trừu tượng, xa vời. Không còn là sự gắn liền với
những danh từ cao quí nhưng thiết thực. Ở đây là sự nhớ thương - Lo cho đứa con
mình bị lạnh, thương con tết liệu có bánh chưng xanh, có được ngồi ấm cúng
trong nhà khi trời đất chuyển mình sang năm mới... Tiếng khóc nấc lên của bà
mẹ, thật quí, nhưng cũng đáng sợ biết bao.

Mãi mãi tuổi hai mươi (5)

0 nhận xét



Nguyễn Văn Thạc

Mãi mãi tuổi hai mươi

Nhật kí liệt sĩ Nguyễn
Văn Thạc

Tập 5



5.13.1.72

Nhớ rằng Thông tin là con nhà
"Sáng đi bốn phương, chiều về tổ ấm" - Hãy caothượng hơn nữa, đừng để
hối hận khi mỗi đứa một phương!

Thật đáng tiếc, hôm nay cũng
chưa phải là trọn vẹn lắm. Cuối cùng tỏ rõ một điều: Mình chưa tự chủ được! Từ
mai cần bám vào tập thể cho "dạn" hơn. đừng lẻ loi một mình mà phải
đấu tranh gay gắt với bản thân!

Ngoảnh đi ngoảnh lại, phút
mình vô tư nhất lại là lúc ở trên sân bóng. Lúc đó, ngoan lắm, đáng yêu lắm.
Mãi không có thư! Mai sẽ thế nào, mong lắm rồi.

Mãi mãi tuổi hai mươi (4)

0 nhận xét


Nguyễn Văn Thạc

Mãi mãi tuổi hai mươi

Nhật kí liệt sĩ Nguyễn
Văn Thạc

Tập 4



8.12.1971

Cho tới hôm nay thì còn 3
đứa: Thình, Đ. Minh và mình. Sợ quá, có cảm giác bị bỏ rơi. Cảm giác thôi,
nhưng rõ ràng không tốt. Một nhóm sáng nay đi do BỘ điều động đến các Binh
chủng khác. Còn tụi mình, sư đoàn cứ giữ, cũng chẳng sao cả. Đâu mà chẳng bộ
đội Cụ Hồ!

Nhưng không khỏi xuýt xoa,
tụi nó “sang” quá. Mang danh lính của Bộ, “oai” ghê!

Mình vẫn chưa đi đâu cả. Mà
tình trạng ăn đợi nằm chờ thế này thì ngán lắm. Suốtngày chỉ ra lại vào, thở
ngắn than dài. Chim sẻ, chim sẻ, con chim không đi tránh rét nhỉ, về đậu đầy
trên luỹ tre trước ngõ và kêu ríu rít suốt ngày. Nghe rối cả ruột.

Mãi mãi tuổi hai mươi (3)

0 nhận xét


Nguyễn Văn Thạc

Mãi mãi tuổi hai mươi

Nhật kí liệt sĩ Nguyễn
văn Thạc

Tập 3



30.11. 971

Cuối tháng rồi, cuối tháng...
Thời gian đi nhanh quá. Mới hôm nào nhập ngũ, hôm nay đã đến 3 tháng rồi.

Đêm nay, trời sáng trăng mà
lất phất mưa. Ngồi dưới ngọn đèn ba dây tù mù và suy nghĩ miên man. Sáng mai,
chia tay với Tế, Châu, Hùng, Thắng, Minh - họ đi Phòng không - Không quân. Chia
tay rồi, lại tiếp tục chia tay...

Đêm qua, tiễn anh Tặng trong
ánh trăng bịn rịn. Người trung đội trưởng thân mến của B lặng đi trong lời thơ
tiễn biệt: