table.MsoNormalTable
{
font-size:10.0pt;
font-family:"Times New Roman";
}
-->
Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ Chương 11 TRANG TRẠI CHÓ HOANG |
Như vậy, cuối cùng cuốn sách
này đã được viết ra. Nó đã được bắt đầu vào một ngày tám tuổi tôi thấy cuộc
sống sao mà tẻ nhạt và kết thúc vào một ngày tám tuổi khác tôi khám phá ra cuộc
sống không còn tẻ nhạt nữa, nhưng sao mà buồn quá.
Tâm hồn con người từ khi sinh
ra giống như mặt hồ phẳng lặng cho đến khi nỗi buồn đầu tiên được cuộc đời ném
xuống.
Từ ngày con Tủn ra đi, đối
với tôi cuộc sống đã bắt đầu có mùi vị, dù đó là thứ mùi vị không dễ chịu nhưng
nhờ nó mà tôi không cảm thấy nhạt miệng khi thử nếm cuộc sống.
Như bạn biết đấy, tôi đã làm
mọi cách để không phải nghe thứ âm thanh đều đều, đơn điệu và mòn mỏi của bánh
xe thời gian lăn qua đời tôi.
Tôi cùng Hải cò, con Tủn và
con Tí sún nghĩ ra hết trò này đến trò khác để thu xếp cuộc sống theo ý mình, trong
đó lắm trò ngu ngốc nhưng cũng không ít trò thong thái.
Khi còn lại ba đứa ở thị trấn
buồn tẻ tuổi thơ tôi, chúng tôi lại tiếp tục bày ra hàng mớ những trò quái chiêu
khác, như nhúng đầu vào lu nước xem đứa nào nín thở lâu hơn đứa nào và một lần
tôi suýt chết khi con Tí sún đè cả hai tay lên cổ tôi để mong tôi thắng bằng
được thằng Hải cò.
Chúng tôi chạy như điên trong
đêm để khi ngước mắt lên sung sướng thấy mặt trăng đang đuổi thưo mình.
Chạy chán, chúng tôi đem
chiếc thau đặt ngoài sân, đổ nước vào rồi đặt ngửa tấm kiếng soi mặt trong đáy
thau để xem cầu vồng hiện lên khi mặt trăng chiếu vào.
Nhưng có lẽ trò thú vị nhất
là nuôi chó hoang.
Chẳng hiểu sao thời gian đó
rất nhiều chó hoang đi lạc vào thị trấn. Có khi hai,ba con lếch thếch cặp kè nhau
như một lũ trẻ đi bụi.
Chúng lang thang khắp các ngả
đường, lê la và sục sạo trong chợ, thỉnh thoảng tạt vào nhà chúng tôi.
Tôi giữ lại một con, lấy cơm
nguội cho nó ăn và nói với Hải cò và con Tí sún:
- Tụi mình sẽ mở một trang
trại nuôi chó.
- Để làm gì? – Con Tí sún ngơ
ngác.
- Tụi mình sẽ huấn luyện
chúng thành những con chó thông minh, biết nghe lời.
- Để làm gì? – Tới phiên
thằng Hải cò thắc mắc, nó hỏi y hệt con Tí sún.
- Sao lại để làm gì. Sau đó
tụi mình sẽ đem bán. Được cả khối tiền!
Kiếm được tiền mà không phải
ngửa tay xin ba mẹ là ước muốn của mọi đứa trẻ trên đời.( Người lớn không vậy.
Có nhiều người lớn thích xin xỏ. Người lớn làm ra tiền và có thừa tiền để mua
một chiếc vé xem kịch, xem ca nhạc, vé vào cổng một khu vui chơi nhưng người
lớn lại thích kỳ kèo xin cho thêm một tấm vé mời dù rất nhiều trường hợp họ
nhận được tấm vé mời kèm theo cái nhăn mặt khó chịu của người cho. Điều đó thật
khó hiểu dù cho nó thật dễ hiểu!)
Kể từ hôm đó, chúng tôi thi
nhau giữ lại bất cứ con chó hoang nào lạc vào nhà hoặc đi ngang qua trước cửa.
Trang trại nuôi chó đặt bản
doanh tại nhà con Tí sún vì nhà nó rộng và ba nó hầu như đi vắng suốt ngày.
Tôi và thằng Hải cò có nhiệm
vụ huấn luyện và cung cấp thực phẩm cho lũ chó.
Về công tác huấn luyện chó
thì đứa nào cũng giành được là huấn luyện viên. Chúng tôi suýt ẩu đả nhau vì chiếc
ghế vinh quang này nếu con Tí sún không can ngăn và đưa ra một đề nghị hết sức
thông minh là tôi và Hải cò thay nhau mỗi đứa giữ chức huấn luyện viên một ngày.
Thằng Hải cò ngồi nhỏm trên
gót chân, tay giữ chặt con chó có cái tên hết sức quý tộc là Hoàng tử bé. Nó
liếc tôi và con Tí sún:
- Tụi mày xem này!
Nói xong, nó ném chiếc dép ra
xa, rồi lập tức buông con Hoàng tử bé ra, miệng “xùy, xùy” thật lớn.
Hoàng tử bé hăng hái lao theo
chiếc dép.
Hải cò ra lệnh:
- Ngậm lấy!
Hoàng tử bé ngoan ngoãn ngoạm
chiếc dép.
- Giỏi lắm! Đem lại đây! –
Hải cò hét lớn, trông nó khoái chí ra mặt.
Con Hoàng tử bé giả điếc,
ngoạm chiếc dép chạy luôn ra đường.
Hải cò cụt hứng:
- Chắc tại tao la lớn quá. Nó
tưởng tao mắng nó.
Hải cò vọt chạy ra đường,
rượt theo con chó ngốc nghếch.
Năm phút sau, nó lại một tay
ôm cổ con Hoàng tử bé, tay kia lăm lăm chiếc dép.
- Nào, làm lại nào!
Hải cò ném chiếc dép và con
chó lại lao đi.
Lần này Hải cò không dám la
lớn nữa. Vừa thấy con Hoàng tử bé ngoạm được chiếc dép, nó kêu khe khẽ” Lại
đây! Lại đây !”, giọng năn nỉ thấy tội, tay búng tróc tróc.
Con chó quay cổ nhìn, lưỡng
lự một giây, rồi nhả chiếc dép ra, phóng vụt về phía Hải cò.
Trong khi tôi và con Tí sún
ôm bụng cười ngặt nghẽo thì Hải cò thò tay cốc đầu con Hoàng tử bé:
- Mày đúng là ngu như chó!
Bữa đó, huấn luyện viên Hải
cò dạy chó đến mệt nhoài. Trong khi con Hoàng tử bé vẫn tung tăng vui vẻ thì Hải
cò thở không ra hơi, trông nó vừa mệt vừa chán đời khủng khiếp.
Tôi cười khì khì:
- Xem tao đây nè. Muốn huấn
luyện chó thành công phải thưởng cho nó. Mày xem các tiết mục xiếc thú trên tivi
thì biết. Dù là dạy chó, cá heo, cọp hay sư tử, bao giờ người dạy thú cũng cho
nó ăn một thứ gì đó.
Tôi kêu con Tí sún kiếm một
cái bánh, bẻ ra từng mẩu nhỏ.
Tôi dứ dứ mẩu bánh trước mặt
con Hoàng tử bé, giọng nghiêm trang:
- Nghe đây, nhóc! Nếu mày nhặt
chiếc dép đem về cho tao, tao sẽ thưởng cho mày mẩu bánh này.
Con Hoàng tử bé vẫn nhìn lom
lom mẩu bánh trên tay tôi, nước dãi chảy ướt hai bên mép. Tôi trông thái độ của
nó, ngờ rằng nó chưa nghe tôi nói gì, bèn cẩn thận và chậm rãi lặp lại một lần
nữa, rồi cao giọng:
- Nhớ chưa?
Nghe tôi lớn tiếng, con Hoàng
tử bé nhấc mắt lên khỏi mẩu bánh để nhìn tôi với vẻ thăm dò, nhưng chỉ một giây
sau, như không chịu được cơn đòi hỏi của dạ dày, ánh mắt nó lại rớt xuống mẩu
bánh trên tay tôi, chân cẳng cựa quậy một cách bồn chồn.
Tôi nóng ruột liệng chiếc dép
ra xa, quát:
- Mày nhặt chiếc dép đem về
đây rồi sẽ được ăn.
Con Hoàng tử bé bỏng chẳng
buồn nhúc nhích, ánh mắt nó vẫn xẹt qua xẹt lại giữa mẩu bánh và gương mặt tôi
một cách khẩn trương.
Thấy Hoàng tử bé giả điếc,
Hải cò và con Tí sún cười hích hích khiến tôi nhột nhạt như có ai cù.
Hải cò còn chọc quê tôi:
- Tưởng sao! Dạy cho con
Hoàng tử bé không thèm nghe lời mình, tao cũng làm được.
Tôi liếc con Tí sún, đỏ mặt
chống chế:
- Tao quên. Trước tiên cần
phải làm gương cho nó.
- Làm gương là sao hả anh?
- Là làm mẫu cho nó xem
trước. – Tôi gãi cằm, giảng giải – Bọn chó là chúa ngốc. Nếu không biểu diễn
cho nó xem qua một lần con Hoàng tử bé sẽ chẳng hiểu mình muốn gì ở nó.
Tôi trút những mẩu bánh vụn
lên chiếc ghế thấp, hai bàn tay phủi phủi đập đập một hồi, rồi bò xuống nền
đất, dặn con Tí sún:
- Bây giờ tao đóng vai con
Hoàng tử bé, mày liệng chiếc dép cho tao lượm về, sau đó mày đút bánh cho tao
ăn.
- Em hiểu rồi. Thế là con
Hoàng tử bé sẽ bắt chước làm theo.
Con Tí sún cười khúc khích.
Nó rút chiếc dép dưới chân liệng tuốt đằng góc nhà, ra lệnh:
- Nào, lượm chiếc dép đem lại
đây cho chị!
Tôi bò lom khom trên hai đầu
gối, tay chống xuống đất, lết lại chỗ chiếc dép.
Chiếc dép dơ hầy, lúc đầu tôi
định nhặt bằng tay nhưng sợ làm như vậy con Hoàng tử bé sẽ không lãnh hội được
trọn vẹn bài học, tôi liều nín thở cúi xuống ngoạm chiếc dép vô miệng.
Khi quay lại, tôi sửng sốt
thấy con Hoàng tử bé không thèm quan tâm gì đến tôi. Nó đang chồm lên ghế, tỉnh
bơ ngoạm hết mẩu bánh này đến mẩu bánh khác. Cứ như thể tôi là con chó thật và
nó là tôi thật.
Tôi nhả chiếc dép hôi rình
trong miệng ra, giận dữ:
- Hoàng tử bé! Mày học hành
kiểu gì thế hả?
Con chó nghe tôi hét, hoảng
hồn thả hai chân trước xuống khỏi ghế, ngoái cổ nhìn tôi.
Tôi chưa nguôi tức:
- Mày là chó chứ tao đâu phải
là chó. Tại sao trong khi tao ngoạm dép thì mày ngoạm bánh hả?
Tôi hầm hầm chạy lại chiếc
ghế, tính cốc cho nó một phát vào đầu nhưng con Hoàng tử bé đã nhanh chân lủi mất,
kết thúc luôn buổi huấn luyện đầu tiên của tôi và Hải cò, tất nhiên là kết thúc
theo cái cách chúng tôi không hề muốn.
Suốt một tuần lễ tiếp theo,
công tác huấn luyện chó của chúng tôi không tiến triển thêm được bước nào.
Trong khi đó, những lời ca than của các bậc phụ huynh ngày một nhiều.
Ba mẹ tôi và ba mẹ Hải cò bắt
đầu nhìn hai đứa con bằng ánh mắt nghi ngờ khi thức ăn trong tủ chạn thường xuyên
biến mất. Đến khi phát hiện chúng tôi đang nuôi một bầy chó hoang tại nhà con
Tí sún thì sự nghi ngờ chuyển thành đe dọa.
Ba tôi hăm he:
- Mày mà còn đánh cắp thức ăn
trong tủ lần nữa là tao chặt tay mày nghe, cu Mùi!
Ba thằng Hải cò chắc cũng hù
dọa nó bằng những lời na ná như ba tôi nên những ngày sau mỗi khi qua thăm trang
trại huấn luyện chó nó chỉ dám lận trong áo vài mẩu cơm cháy.
Lẽ ra người có đủ bực dọc
nhất để phê phán bọn tôi là ba con Tí sún. Không thể bảo việc con gái ông biến ngôi
nhà sạch sẽ và yên tĩnh thành một trại nuôi chó chộn rộn và thoang thoảng múi
cứt đái là một hành động đáng để người lớn hoan nghênh.
Thế nhưng ông không la rầy
hay trách móc bọn tôi một lời và điều đó khiến tôi và Hải cò đồng ý một cách
rưng rưng rằng nếu có một người cha tốt nhất trên đời thì đó chính là ba con Tí
sún.
Quan niệm đó chỉ đổ vỡ khi
chúng tôi phát giác bầy chó hoang trong trang trại cứ lần lượt biến mất từng
con một.
Thoạt đầu chúng tôi nghĩ
những con chó đó đã trốn nhà ra đi để thỏa mãn nỗi đam mê về một cuộc sống dọc đường
gió bụi. Nhưng đến một ngày con Tí sún tình cờ bắt gặp ba nó đang chén chú chén
anh với ba thằng Hải cò trong quán rượu lão Ba Đực, trước mặt là một mâm thịt
được tô điểm bởi lá mơ và củ riềng thì bọn tôi đã đau xót hiểu ra những chú chó
khốn khổ đó đã thực sự ra đi đến cõi nào trong trần gian đầy bụi bặm này.
Trang trại chó giải tán kể từ
ngày đó, không kèn không trống. Giấc mơ kiếm tiền của những chú nhóc cô nhóc tám
tuổi cũng tan thành mây khói. Chỉ tiếc là con Tủn đã ra đi, nếu không bốn đứa
tôi thế nào cũng lập một phiên tòa để kể tội ba con Tí sún. Ông thật là may.
hết:
Chương 11 , xem tiếp: Chương
12
0 nhận xét:
Đăng nhận xét