st10003a*{}
--><!--[if gte mso 10]>
table.MsoNormalTable
{
font-size:10.0pt;
font-family:"Times New Roman";
}
-->
Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ Chương 4 BUỒN ƠI LÀ SẦU |
Chú Nhiên yêu cô Linh.
Họ là một cặp.
Tôi hỏi chú Nhiên “Tại sao
chú yêu cô Linh?” thì chú không trả lời được, và sự bối rối của chú làm tôi rất
ngạc nhiên.
Sau này, khi đã biết đến mối
tình đầu thứ tám thì tôi mới hiểu rằng cắt nghĩa tại sao ta không yêu một người
nào đó dễ dàng hơn rất nhiều so với việc giải thích tại sao ta yêu họ.
Người ta nói đàn ông sẵn sàng
cưới một cô gái chỉ vì một chiếc cằm xinh nhưng phụ nữ không bao giờ lấy đàn ông
chỉ vì một cặp đùi đẹp. Điều đó không đúng. Cả đàn ông lẫn phụ nữ không ai lấy
người kia chỉ vì một bộ phận nếu anh ta (hay cô ta) thực sự tin rằng lấy một
người có nghĩa là cuộc đời mình bị cột chặt vào người đó bằng sợi xích vững
chắc của số phận.
Chiếc cằm xinh hay đôi mắt
đẹp khiến người đối diện chú ý nhưng nó chỉ đóng vai trò soi đường như ánh đèn pin
trong tay người dẫn chỗ trong rạp hát. Khi tấm màn nhung đã kéo lên, đèn folo
rọi xuống và những nhân vật đã xuất hiện trên sân khấu, lúc đó cuộc phiêu lưu tâm
hồn mới thực sự bắt đầu và tùy theo vở diễn hấp dẫn hay nhạt nhẽo mà chúng ta
sẽ quyết định ngồi lại đến phút chót hay bỏ về nửa chừng.
Tình yêu cũng vậy, ấn tượng
bề ngoài rất đáng kể nhưng đáng kể hơn nữa là vẻ bề ngoài đó có đang cất giấu điều
gì đáng kể ở đằng sau nó hay không.
Ôi, tôi đang vung vít gì thế
này?
Tôi đang nói chuyện chú Nhiên.
Chú Nhiên yêu cô Linh.
Họ là một cặp.
Một cặp hoàn toàn khác với
tôi và con Tí sún hay thằng Hải cò và con Tủn.
Cái khác dễ thấy nhất là họ
sắp cưới nhau.
Họ sắp là vợ chồng. Vợ chồng
thật.
Bọn tôi thì còn khuya.
Tôi không biết cảnh sát
trưởng khi lớn lên có cưới tiếp viên hàng không làm vợ hay không, nhưng thầy
hiệu trưởng chắc chắn không dại gì rinh nàng Bạch Tuyết về nhà.
Sở dĩ con Tí sún nằm ngoài kế
hoạch hôn nhân của tôi (nếu tôi thực sự có kế hoạch lấy vợ vào lúc tám tuổi) chỉ
bởi một lý do đơn giản: con Tí sún là đứa con gái nấu ăn kém nhất trong những
đứa con gái mà tôi từng biết và sẽ biết.
Như đã nói, tôi ăn uống chẳng
cầu kỳ gì. Tôi chẳng buồn quan tâm đến thành phần dinh dưỡng của món ăn. Rất lâu
về sau này, khi tuổi tác ngày càng chất chồng và cơ thể tôi bắt đầu chống lại
tôi, tôi mới bắt đầu để ý có bao nhiêu phần trăm proteine, cholesterol,
glucide, lipide trong cái thứ mà mình sắp tống vào dạ dày chứ hồi tôi tám tuổi
chất béo đối với tôi cũng có giá trị ngang chất xơ, còn đạm và đường hiển nhiên
là một.
Hồi đó, tôi chỉ thích có ba
món: mì gói, mì gói và dĩ nhiên mì gói. Là cái thứ mà nếu bắt gặp tôi ôm trong người
thế nào mẹ tôi cũng giằng khỏi tay tôi, kể cả bằng biện pháp bạo lực hoàn toàn
trái với bản tính hiền lành của bà.
Tóm lại, muốn ăn mì gói tôi
phải trốn qua nhà con Tí sún, nhờ nó nấu giùm. Gọi nấu mì là gọi cho oai, chứ thực
ra chỉ là nấu một ấm nước sôi. Con Tí sún chỉ bỏ mì vô tô, sau đó bỏ thêm các
bịch gia vị có sẵn rồi chế nước sôi vào.
Có lẽ trên đời không có món
ăn nào dễ nấu như mì gói. Dễ đến mức so với nó, tráng một quả trứng bỗng hóa thành
phức tạp ngang với việc phóng phi thuyền lên mặt trăng. Vậy mà con Tí sún chưa
bao giờ nấu được một tô mì ra hồn trong suốt cuộc đời mình, nếu như cuộc đời nó
chỉ tính đến tuổi lên
Tô mì hôm thì khô không khốc,
hôm thì nước nhiều đến mức tôi có cảm giác nếu con Tí sún không muốn dìm chết
một kẻ thù vô hình nào đó vừa sẩy chân rớt vào trong tô thì hẳn là nó muốn trả
thù tôi về những lời quát tháo lúc tôi làm chồng nó cách đó mấy ngày.
Cũng có lúc con Tí sún gặp
hên chế nước sôi vừa phải, nhưng những lúc hiếm hoi như vậy bao giờ nó cũng
quên bỏ gia vị vô tô mì.
Vì tất cả những lẽ đó, tôi
chỉ cho phép con Tí sún nấu mì giùm tôi tổng cộng ba lần. Tới lần thứ tư thì
tôi gắt (dù lúc này chúng tôi không chơi trò vợ chồng nhưng con Tí sún vẫn ngoan
ngoãn nghe lời tôi):
- Mày xê ra! Đưa ấm nước sôi
đây, tự tao làm!
oOo
Khi tôi được chín tuổi thì mẹ
tôi sinh em bé.
Khi tôi mười bảy tuổi thì em
gái tôi lên tám, bằng tuổi con Tí sún lúc tôi gắt nó “xê ra”.
Tám tuổi, em gái tôi đã biết
nấu cơm, kho cá, quét nhà, rửa chén và biết làm thuần thục hàng đống thứ tội nợ
khác.
Mẹ tôi bảo:
- Con gái là phải biết làm
mọi thứ. Mai mốt con lớn lên, con đi lấy chồng, nhìn con khéo léo hay vụng về,
người ta sẽ biết mẹ dạy con như thế nào.
Mẹ tôi nói giống như người
phương Tây sáng tác ngạn ngữ. Người Pháp nói “Bạn hãy cho tôi biết bạn đọc sách
gì, tôi sẽ nói bạn là người như thế nào!”. Câu nói của mẹ tôi cũng đại ý như
thế “Bạn hãy cho tôi biết con gái bạn làm việc nhà như thế nào, tôi sẽ nói bạn
là ai!”.
Đó là cách suy nghĩ của mẹ
tôi, cũng là cách suy nghĩ của mọi bà mẹ Việt Nam truyền thống. Căn cứ theo cách đánh
giá này thì rõ ràng mẹ con Tí sún không hề dạy nó bữa nào.
Mà sự thật là như vậy. Mẹ con
Tí sún không hề dạy con.
Mẹ nó mất ngay khi nó vừa
chào đời. Người ta bảo mẹ nó bị băng huyết.
Con Tí sún là đứa mồ côi mẹ
và nó chỉ có một con đường duy nhất là học cách nấu ăn dở tệ từ ba nó.
Tất nhiên vào lúc tám tuổi,
tôi chưa có em gái và mẹ tôi chưa có dịp thốt ra những lời vàng ngọc như vậy. Nhưng
ngay lúc đó, tôi đã cương quyết sẽ không lấy con Tí sún làm vợ, cho dù hai đứa
chắc chắn sẽ cùng lớn lên cạnh nhau từ tuổi ấu thơ đến lúc mỗi đứa phải lập gia
đình. Chơi trò vợ chồng và sinh ra thằng Hải cò và con Tủn để mắng cho sướng
miệng thì được. Còn trở thành vợ chồng thật thì không bao giờ.
Tiêu chuẩn người bạn đời của
tôi lúc đó chẳng lấy gì làm cao. Chỉ có một tiêu chuẩn be bé thôi: Phải biết nấu
mì gói cho tôi ăn. Thế mà tiêu chuẩn bé như con kiến đó, con Tí sún cũng chẳng
đáp ứng được.
Khi đọc tới chỗ này, chắc bạn
sẽ mỉm cười: Ối giời, chuyện trẻ con!
Nhưng không phải đâu. Khi lớn
lên, tôi vẫn thấy chuyện nấu nướng khá là quan trọng trong đời sống vợ chồng. Tất
nhiên chuyện nội trợ chẳng đóng vai trò gì đáng kể trong quá trình yêu nhau
giữa một chàng trai và một cô gái. Từ trước đến nay, có hàng ngàn cuốn tiểu
thuyết Đông Tây kim cổ viết về đề tài tình yêu, nhưng chẳng có cuốn nào đề cập
đến một mối tình trong đó chàng yêu nàng vì tài làm bếp hoặc chàng bỏ rơi nàng
vì món súp nàng nấu quá mặn cả. Romeo bất chấp sự hiềm khích giữa hai dòng họ
để đeo đuổi Juliet chắc chắn không phải vì món chả cá của cô ta. Điều đó chẳng
có gì sai, vì các nhà văn viết chuyện ái tình chứ đâu có viết chuyện hôn nhân.
Do đó tôi vẫn tin rằng mối tình Romeo và Juliet sở dĩ trở nên tuyệt đẹp bởi cả
hai đã chết trước khi họ kịp lấy nhau và nàng Juliet chưa có dịp nấu mì gói cho
Romeo.
Bạn ngẫm mà xem: Có phải trên
thực tế, cho đến khi rước được người đẹp về nhà các chàng trai gần như không có
lấy mảy may cơ hội để đánh giá tài bếp núc của người bạn đời tương lai?
Chỗ này cần nói rõ để tránh
gây hiểu lầm: Đó là do các chàng trai không quan tâm chứ không phải các cô gái cố
tình giấu giếm. Đang tắm mình trong bầu không khí lãng mạn của những ngày tháng
yêu đương thì cái ăn rõ ràng chỉ là chuyện thứ yếu, thậm chí còn bị xếp vào
phạm trù phàm tục. Yêu dứt khoát phải thơ mộng hơn ăn, như trái tim nhất định
phải cao quí hơn dạ dày. Trương Chi thời xưa chắc từng nghĩ thế và Trương Chi
thời nay cũng không nghĩ khác.
Rồi bạn hãy ngẫm tiếp: Có
phải khi yêu nhau chàng vẫn thích dẫn nàng đi ăn ở ngoài? Nhiều tiền thì vào
nhà hàng sang trọng hoặc khu ăn uống ở các plaza, ít tiền thì vào các quán ăn
bình dân, ít tiền hơn cả ít tiền thì ra ngoài lề đường ngồi lai rai nghêu sò ốc
hến. Còn hôm nào rỗng túi thì chàng quyết nằm bẹp ở nhà, với lý do hết sức cao
cả “Hôm nay anh bận việc cơ quan”. Chẳng chàng trai nào nghĩ đến chuyện rủ
người đẹp về nhà bắt nàng nấu cho mình ăn. Các chàng đều nghĩ, rất tự trọng: Ăn
là cái quái gì mà quan trọng thế! Người đàng hoàng yêu nhau bằng thị giác,
thính giác, khứu giác và xúc giác, chỉ có bọn phàm phu lỗ mãng mới yêu nhau
bằng vị giác!
Các chàng nghĩ đúng quá, và
chẳng chàng trai nào buồn khảo sát tài nấu nướng của kẻ sắp phụ trách khâu ẩm thực
cho suốt quãng đời còn lại của mình.
Mãi đến khi tấm lưới hôn nhân
đã giăng ra, người đàn ông khốn khổ đó mới phát hiện lãnh vực mà chàng chẳng
mấy chú ý khi yêu nhau lại là lãnh vực mà chàng phải chạm trán hàng ngày khi
lấy nhau.
Khoa nấu nướng vốn xa lạ với
đời sống tình yêu lại trở nên mật thiết với đời sống vợ chồng. Tài nội trợ của
nàng chưa bao giờ được đếm xỉa đến trong những tiêu chuẩn kết bạn của chàng
bỗng nhiên nổi lên như một yếu tố hàng đầu trong việc góp phần vào việc củng cố
hay làm tan nát gia đình.
Vào một ngày có lẽ là không
xa lắm, chàng đau khổ nhận ra chàng phải đối diện với cái bàn ăn trong nhà mỗi ngày
tới những ba lần. Nàng có biết nấu mì gói hay không, cái chuyện vặt đó bây giờ
bỗng trở thành thiết thân, thường trực và đáng đem ra chì chiết nhau hơn bao
giờ hết.
Con Tí sún nấu mì gói cho tôi
ba lần tôi đã không chịu nổi (nó nấu một món để người ta ghê tởm mì gói thì
đúng hơn), thế còn bạn, bạn có cam tâm chịu đựng hoàn cảnh tương tự - không chỉ
ba lần hay ba chục lần mà cho đến mãn đời?
Nếu bạn thành thực trả lời
rằng “không” thì ắt bạn sẽ đồng ý với tôi rằng hạnh phúc đôi khi tan vỡ không hẳn
do sự thiếu chung thủy hay do xung đột về tính cách, nó hoàn toàn có thể bắt
nguồn từ bàn ăn, thậm chí từ một chén nước mắm!
Đó là những gì tôi nghiền
ngẫm và đúc kết vào lúc tôi bốn mươi tuổi hay hơn một chút, tức là lúc tôi đã
đủ trưởng thành để dành cho những nhu cầu tầm thường của thể xác một mối quan
tâm ngang với những nhu cầu cao quý của tâm hồn và sẵn sàng coi trọng cả hai.
Một thời gian sau nữa, tức là
vào lúc tôi viết cuốn sách này, tôi trưởng thành thêm một bậc khi phát hiện ra
những gì tôi nói huyên thuyên nãy giờ về mối quan hệ keo sơn giữa nấu nướng và
hạnh phúc, giữa phòng ăn và phòng ngủ thực ra chẳng có gì nghiêm trọng hết.
Bởi một lý do hết sức đơn
giản: nấu nướng là lãnh vực hoàn toàn có thể học hỏi và tự hoàn thiện mỗi ngày
- dĩ nhiên với điều kiện người vợ quyết tâm hoàn thiện để giữ không cho chồng
mình sa vào cái bếp của một người đàn bà khác.
Thú thực là tôi hết sức xúc
động về phát hiện muộn màng đó, có lẽ không kém gì nỗi xúc động của Newton lúc ông
phát hiện khi quả táo rơi thì nó rơi trúng đầu mình chứ không rơi trúng đầu của
người ngồi cách đó một cây số hay rơi ngược trở lên ngọn cây.
Những khám phá vĩ đại trong
cuộc sống xưa nay đều giản dị như vậy. Nhưng khám phá của tôi vĩ đại nhất ở chỗ
nó giúp cho các bà các cô lâu nay vẫn mặc cảm và lo lắng về tài làm bếp của
mình từ giờ trở đi đã có thể ăn ngon ngủ yên.
oOo
Tóm lại, nếu dùng ánh sáng
thông thái của hiện tại để soi rọi lại quá khứ thì việc tôi quyết định không lấy
con Tí sún làm vợ có thể gọi là một quyết định sai lầm. Bởi vì cho đến bây giờ,
sau rất nhiều năm vợ chồng con Tí sún sống với nhau mà vẫn chưa tan vỡ, thậm
chí còn đẻ sòn sòn mỗi năm một đứa, tôi buộc phải kết luận rằng nó đã cải thiện
được khả năng làm bếp của mình và rất có thể nó đã trở thành người nấu mì gói
ngon nhất thế giới cũng nên.
Sai lầm của tôi còn ở chỗ
này: nếu đã khắc phục được sự vụng về xảy ra trong khu vực bếp núc, con Tí sún xứng
đáng được coi là mẫu người vợ lý tưởng cho bất cứ chàng trai khó tính nào.
Con Tí sún tất nhiên rất siêng
năng, rất chịu khó, rất yêu chồng. Nhưng siêng năng, chịu khó và yêu chồng thì
trên đời này có hàng mớ. Phẩm chất cao quý nhất, cao quý tột bậc của nó - cũng
là phẩm chất khiến nó có giá trị hơn một người vợ là nó biết nói khi cần nói,
biết im khi cần im, một đức tính hiếm hoi nơi phụ nữ thông thường.
Sở dĩ tôi nói như vậy vì khi
sống đến từng này tuổi rồi tôi đã chứng kiến không ít những người vợ luôn luôn
nói khi cần im và luôn luôn im khi cần nói, đại khái giống như một chiếc tivi
bị hỏng volume.
Đôi khi bạn bảo “im” thì vợ
bạn không những không im mà còn quát to hơn, đến mức có cảm giác mọi chiếc tàu
ngoài Thái Bình Dương đều nghe thấy. Lúc đó, người phải im chính là bạn.
Không biết các bạn thế nào
chứ tôi thì tôi từng có trong nhà một chiếc tivi cũ kỹ (do bố vợ hụt tặng tôi lúc
tôi đồng ý không tiếp tục theo đuổi con gái ông), đó là chiếc tivi cà tàng đến
mức tôi phải vung nắm đấm nện thình thình thì nó mới chịu nói, và khi muốn tắt
thì tôi phải nện cật lực thêm một hồi nữa, cho đến lúc hai bàn tay đỏ nhừ như
vừa bước ra khỏi sàn đấu quyền Anh.
Con Tí sún không có chút gì
giống như vậy. Nếu không coi lối ví von sau đây là bất nhã thì con Tí sún là một
chiếc tivi mà khách tiêu dùng nào cũng ao ước. Nó chỉ thua chiếc tivi thật ở
chỗ nó không biết ca hát, không biết dự báo thời tiết lẫn bình luận thể thao,
cũng không biết tổ chức các trò chơi có thưởng, nhưng nó hơn xa chiếc tivi ở
khía cạnh trung thực: màu sắc trung thực, tâm hồn trung thực, lời ăn tiếng nói
cũng trung thực, nhất là volume không bao giờ bị hỏng, hoặc nếu không thể không
hỏng theo thời gian thì đó là bộ phận chỉ hỏng cuối cùng sau những bộ phận khác.
Ngay hồi tám tuổi, chỉ giả vờ
chơi trò vợ chồng thôi, phẩm chất đó nơi con Tí sún đã sớm bộc lộ rồi.
Tiếc là tôi không để ý. Lúc
đó tôi chỉ quan tâm đến những gì thuộc về vật chất tầm thường.
Mì gói đã hại tôi.
oOo
Tôi lại nói chuyện chú Nhiên
và cô Linh.
Chú Nhiên không giải thích
được tại sao chú yêu cô Linh và sắp sửa lấy cô Linh làm vợ. Nhưng điều đó không
ngăn cản chú gửi tin nhắn cho cô Linh mỗi ngày.
Chú gửi tin nhắn bằng chiếc
điện thoại di động be bé, và một trong những lý do khiến tôi ngày nào cũng mong
chú đến chơi là để được nghịch chiếc điện thoại của chú.
Nói cho công bằng, không chỉ
tôi mong gặp chú mà chú cũng mong gặp tôi. Chỉ vì tôi hay hỏi chú về cô Linh.
Tôi hỏi mười câu, chú chỉ trả
lời suôn sẻ được năm câu. Năm câu còn lại, chú không trả lời được, chú chỉ cười
khà khà. Nhưng trông chú có vẻ thích thế.
Một lần, tôi đọc thấy chú
nhắn cho cô Linh:
“Chiều nay chúng ta đi dạo
một chút chăng? Buồn ơi là sầu!”
Tôi thấy tin nhắn đó hay hay
(tại sao hay hay thì tôi cũng không rõ), liền vội vàng chạy qua nhà con Tí sún:
- Mày có điện thoại di động
không?
Con Tí sún bảo “không”. Tôi
chạy qua nhà con Tủn:
- Mày có điện thoại di động
không?
- Mình không có nhưng mẹ mình
có.
Tôi mừng rơn:
- Lát nữa mày mượn mẹ mày
chiếc điện thoại đi. Ăn trưa xong, tao sẽ nhắn tin cho mày.
Con Tủn khoái lắm. Xưa nay
chưa có ai nhắn tin cho nó bao giờ.
Hôm đó, trước khi làm cái
chuyện chán ngắt là ngủ trưa, tôi kịp mượn điện thoại của chú Nhiên gửi mẩu tin
đó vào điện thoại của con Tủn (đúng ra là của mẹ con Tủn).
Chiều, tôi học bài qua quít
rồi lén ba mẹ vù ra cổng, đứng ngó qua nhà nó.
Tôi đứng vẩn vơ một hồi, thấy
con Tủn trong nhà đi ra. Nó cũng ngó qua nhà tôi.
Hì hì, sau đó không nói thì
ai cũng biết là tôi và con Tủn đã hớn hở đi dạo một chút với nhau. Chẳng đi đâu
xa. Chỉ là loanh quanh sau hè nhà hàng xóm rồi ra đứng cạnh ao rau muống bên
hông nhà thằng Hải cò nhìn châu chấu nhảy tới nhảy lui, chốc chốc lại lấy tay
vỗ vào đùi bem bép vì bị muỗi chích. Nhưng như vậy cũng đã thích thú lắm. Y như
người lớn. Một chuyện hẹn hò.
Mấy hôm sau, tôi lại nhắn cho
con Tủn một tin nhắn mới. Cũng cóp từ mẩu tin chú Nhiên gửi cô Linh:
“Chiều nay chúng ta lai rai
một chút chăng? Buồn ơi là sầu!”
Và chiều đó hai đứa tôi đã
lai rai một chút ở quán bà Hai Đọt. Tôi ăn cắp tiền của mẹ tôi để đãi con Tủn
ăn chè đậu đỏ bánh lọt. Tôi mất tiền vì con Tủn nhưng tôi không tiếc. Đời thế
mới vui.
Nhưng đời chỉ vui được có hai
lần. Tới lần thứ ba thì tôi gặp nạn.
Mẩu tin mới nhất của chú
Nhiên đã hại tôi. Tôi háo hức nhắn cho con Tủn:
“Chiều nay chúng ta lên
giường một chút chăng? Buồn ơi là sầu!”
Dĩ nhiên một chú bé tám tuổi
thì không thể hiểu nội dung thực sự của mẩu tin quái ác đó.
Chiều, tôi lại ra đứng trước
cổng ngó mông qua nhà con Tủn thấp thỏm chờ đợi theo thói quen.
Một lát, trong nhà nó có
người đi ra. Lần này không phải con Tủn, mà là mẹ nó. Bà đi xăm xăm sang nhà
tôi.
Kết quả: chiều đó chỉ có mình
tôi lên giường.
Tôi leo lên giường nằm sấp
xuống cho ba tôi đét roi vào mông.
Chỉ vì cái tội mà thực ra tôi
không hề mắc phải: Mới nứt mắt đã bày đặt lăng nhăng.
Buồn ơi là sầu!
hết:
Chương 4 , xem tiếp: Chương
5
0 nhận xét:
Đăng nhận xét