2 tháng 7, 2012

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ - Nguyễn Nhật Ánh(Kỳ 7)

<!--[if gte mso 10]>

table.MsoNormalTable
{
font-size:10.0pt;
font-family:"Times New Roman";
}

-->






Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ


Chương 7


TÔI NGOAN TRONG BAO LÂU




Thế người lớn muốn gì ở trẻ
con?


Hay cụ thể hơn, ba mẹ tôi
muốn gì ở tôi?


Tôi tự hỏi, sau những thất
bại nặng nề trong nỗ lực chinh phục những đổi thay.


Tôi nghĩ, để làm hai lòng
ngườ lớn đâu có gì khó. Điều quan trọng là tôi có muốn làm hay không.


Ba mẹ tôi muốn tôi ngày nào
cũng thuộc bài trước tám giờ tối ư?


Ngay trưa hôm đó, tôi thức
dậy lúc ba tôi còn ngáy khò khò và lập tức ngồi vào bàn học, không cần đợi mẹ
tôi nhắc nhở hay thúc giục như mọi lần.


“Ở làng quê, người dân thường
sống bằng nghề trồng trọt, chăn nuôi, chài lưới và các nghề thủ công, xung
quanh nhà thường có vườn cây, chuồng trại, đường làng nhỏ, ít người và sẽ cộ
qua lại. Ở đô thị, người dân thường đi làm trong các công sở, cửa hàng, nhà
máy, nhà ở tập trung san sát, đường phố có nhiều người và xe cộ đi lại”.


Những đoạn văn như thế thực
ra không có gì đặc biệt, thậm chí chỉ là sự lặp lại những điều tôi đã mắt thấy
tai nghe.


Nhưng ngay cả những đoạn văn
đơn giản nhất nếu cứ vào tai này lại ra tai kia nhanh như chớp thì nó vẫn không
đọng lại trong đầu bạn được.


Tôi vốn dĩ là thằng bé không
giỏi tập trung. Bao giờ ngồi học, tâm trí tôi cũng bị lãng đi bởi một chuyện gì
đó, bất cứ là chuyện gì.


Tôi nhớ lúc tôi học bảng chữ
cái. Thật là khốn khổ, khốn nạn!


Cô giáo dạy tôi:


- O tròn như quả trứng gà


Ô thì đội mũ, ơ là thêm râu.


Lúc nghe những câu vần vèo
đó, tôi không tìm cách phân biệt các mẫu tự mà cứ liên tưởng đến cái mũ của chú
Nhiên, một cái mũ nhọn màu xanh sẫm bằng vải nỉ dày có chóp nhọn. Loại mũ đó
bây giờ không còn ai đội, cũng chẳng ai buồn sản xuất nữa nhưng hồi đó nó là
một kỳ quan đối với bọn nhóc mũi thò lò như tôi.


Tôi rất thèm được đội lên đầu
chiếc mũ của chú Nhiên, đội một tẹo thôi rồi trả lại cũng đã vô cùng sung
sướng. Tất nhiên chú Nhiên thấy chuyện đó chẳng có gì nghiêm trọng: tôi đội
chiếc nón bảo bối đó trước tia nhìn chằm chằm của chú, nếu muốn nghịch phá tôi
cũng chẳng có cơ hội.


Rồi tôi nghĩ đến ông ngoại
con Tí sún. Tôi nghĩ đến chòm râu của ông. Chòm râu của ông chẳng có chút gì
giống giấu ơ. Nó dài và thẳng, và rậm rạp, mỗi khi ăn phở ông phải dành riêng
một tay để vén râu cho khỏi ướt.


Tôi nghĩ ngợi lung tung, liên
tưởng đủ thứ và khi cô giáo chỉ tay vào chữ ơ và hỏi tôi đây là chữ gì thì tôi
cà lăm:


- Thưa cô đây là chữ... chữ...


Tôi biết cái chữ cô giáo hỏi
là chữ ô hoặc chữ ơ, nhưng nó đích thực là ô hay ơ thì tôi không quả quyết
được. Trong đầu tôi lởn vởn hình ảnh chú Nhiên và ông ngoại con Tí sún nhưng
người nào là ô người nào là ơ thì tôi quên béng.


Thấy tôi lúng búng hàng buổi,
cô giáo thương tình:


- O tròn như quả trứng gà


Ô thì đội mũ, còn chữ gì là
có râu?


Tôi mừng quýnh:


- Thưa cô chữ ơ ạ.


Một nhà thông thái nào đó đã
dùng từ mặt để chỉ con chữ. Mặt chữ - một cách nói tuyệt vời.


Chuyện đầu tiên của học trò
vỡ lòng là làm quen với mặt chữ, sau đó phải nhớ mặt chữ. Giống như làm quen
với người nào đó và nhớ mặt họ.


Hai mươi bốn chữ cái là hai
mươi bốn gương mặt mà bất cứ đứa trẻ nào cũng buộc phải làm quen trước khi ý
thức rằng đây là những gương mặt sẽ đi theo mình suốt đời.


Đó không phải là một đòi hỏi
phức tạp nhưng với đầu óc vẩn vơ như tôi thì làm thế nào phân biệt được và gọi
đúng tên từng người trong hai mươi bốn mặt người mới quen đó lại là một điều
quá sức.


Bao giờ cũng vậy, tôi nhìn
các con chữ một hồi thì con chữ không còn là con chữ nữa mà thay vào đó vô số
hình ảnh không biết từ đâu hiện ra lấp đầy tâm trí tôi.


Nhiều năm về sau, tôi tình cờ
đọc được bài thơ Những nguyên âm của Rimbaud mới biết ông cũng từng bị óc tưởng
tượng của mình cầm tù:


A đen, E trắng, I đỏ, O xanh
- những nguyên âm.


................


Rimbaud không chỉ nhìn ra màu
sắc của các nguyên âm. Ông còn nhìn thấy ở chữ A chiếc yếm đen của bầy ruồi,
chữ E là những đỉnh núi nhọn phủ đầy tuyết, và những cánh đồng cỏ rải rác gia
súc đứng gặm cỏ bình yên trong chữ U.


Nhưng tuyệt nhất là ông còn
nghe được âm thanh của các con chữ: tiếng kèn đồng với những nốt cao vút trong
chữ O hay tiếng cười bật ra từ cơn phẫn nộ hay trong cơn say nơi chữ I...


Ngay vào lúc tôi chưa đọc
nhiều Rimbaud, chỉ làm quen với mỗi bài thơ Những nguyên âm thôi, ông lập tức
đã là thi sĩ lớn nhất và gần gũi nhất trong mắt tôi.


Tôi tin rằng khi viết bài thơ
này, tâm tính ông chắc vẫn còn bồng bột trẻ con, hay nghĩ ngợi lung tung và vì
cái tật này tôi đoán hồi bé ông cũng nghịch phá và bị nhiều điểm kém trong tập
không thua gì tôi.


Ôi, tôi lại lạc đề mất rồi.


Thực ra tất cả những lời con
cà con kê nãy giờ chỉ đơn giản muốn nói rằng hồi tám tuổi tôi đã la một đứa bé đầu
óc luộm thuộm, luôn mất tập trung.


Và tôi đang muốn nói tiếp
rằng đến một ngày, tôi quyết bắt cái đầu óc mất tập trung đó tập trung cao độ,
chỉ để tự chứng minh một điều: muốn làm ba mẹ hài lòng là điều vô cùng đơn giản
mà bất cứ đứa trẻ nào nếu muốn cũng đều làm được.


Tôi đã học bài như điên, tôi
vùi đầu vào tập không cả ăn cả chơi, mặc kệ tiếng réo gọi tuyệt vọng của thằng
Hải cò, con Tủn và con Tí sún không ngừng đập vào cửa sổ.


Tôi học như thể ngày mai tôi
sẽ chết.


Tôi ngốn ngấu những con chữ
như ngốn mì gói.


Tôi tụng bài đến rã họng và
thuộc nhoay nhoáy.


Trước giờ cơm chiều, tôi
không còn gì để mà học nữa. Hầu như tôi đã nuốt cả đống sách vở vào bụng.


Nghe tôi trả bài vanh vách,
ba tôi dụi mắt năm sáu cái liền, nức nở khen, nếu không giỏi kềm chế có lẽ ông
đã ôm chầm lấy tôi và nhấc bổng tôi lên:


- Thật không thể tưởng tượng
được!


Ông nói giọng sụt sịt và hình
như ông rơm rớm nước mắt.


Mẹ tôi sợ quá:


- Con có bị sao không hả con?


Bà sờ tay lên trán tôi, lo
lắng:


- Chắc con phải đi bác sĩ
thôi!


***


Trong những ngày đó, tôi đã
làm cho ba tôi sung sướng đến ứa lệ suốt một tuần lễ liền, đến mức tới ngày thứ
tư tôi đã thấy ông thường xuyên nhét một chiếc khăn tay trong túi áo.


Mẹ tôi cũng bình tĩnh dần. Bà
đã biết tôi không bệnh tật gì, mặc dù bà vẫn tiếp tục sờ tay lên trán tôi mười
hai lần mỗi ngày.


Ở lớp, tới lượt cô giáo bắt
đầu xoa nắn vỏ não tôi. (Sao phụ nữ giống nhau đến thế!).


Cô lặng lẽ rờ rẫm xương sọ
tôi (lúc đó tôi thấy cô giống thầy thuốc hơn là giống cô giáo) và cau mày hỏi:


- Thời gian gần đây em có bị
té ngã gì không?


- Dạ có. – Tôi thật thà đáp,
nhớ đến cuộc vật nhau với Hải cò cách đây mấy ngày.


- Có à. – Cô giáo giật nảy -
Thế em có bị đập đầu xuống đất không?


- Dạ có.


Tôi lại đáp, thầm nhủ bụng
nếu không đập đầu xuống đất thì còn lâu mới đáng gọi là bị té.


Sắc mặt cô giáo chuyển sang
màu nõn chuối, cô ấn những ngón tay mạnh hơn như muốn đục vài cái lỗ trên đầu
tôi theo kiểu người ta khoan thềm lục địa để thăm dò dầu khí:


- Chà, thế thì đúng rồi.


- Đúng gì hả cô?


- Nếu đập mạnh đầu xuống đất
thế nào các dây thần kinh của em cũng bị va chạm. - Cô dùng ánh mắt mân mê khắp
đầu cổ tôi - Thế em đập phía trước hay đập phía sau?


- Là sao hả cô?


- Ý cô muốn hỏi là em đập mặt
xuống đất hay đập ót xuống đất?


Trông cô rất hồi hộp, và căn
cứ cái cách cô nhìn chăm chú đôi môi tôi như thể đang rình một con gì đó sắp
nhảy ra, tôi đoán đây là câu hỏi quyết định.


Tôi cố nhớ lại và ngần ngừ
đáp:


- Hình như là em té sấp mặt
xuống đất ạ.


Tôi nói đại thế thôi, chứ
thực ra mỗi khi vật nhau với Hải cò, tôi té ngã cả chục lần: ba lần đập mặt, ba
lần đập ót và những lần còn lại thì đập lung tung vào bất cứ chỗ nào có thể đập
được.


Câu đáp bừa của tôi khiến cô
giáo dãn ra. Cô thở phào và rụt tay lại:


- May quá! Thế thì không sao.
Trung khu thần kinh con người ta nằm phía sau ót.


Không chỉ cô giáo, tụi bạn
trong lớp cũng nhìn tôi bằng ánh mắt như thể nếu tôi không có tám cái tai thì
ít nhất cũng có hai cái mũi.


Tôi chí thú sưu tập hết điểm
10 này đến điểm 10 khác và ngày ngày sung sướng bơi trong những tiếng trầm trồ
của tụi bạn. Lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy học giỏi không phải là chuyện
gì đáng chán, nhất là trong thời gian đó tôi luôn khoan khoái bắt gặp tiếng
cười của con Dung điệu xen lẫn trong những tiếng xuýt xoa của tụi bạn.


Con Dung điệu thật ra chẳng
xinh đẹp gì, chỉ được mỗi cái làm điệu, nhưng tiếng cười của nó luôn khiến tôi
tò mò. Tiếng cười của nó nghe như tiéng nhạc, hễ nó cất lên là tôi nhận ra
ngay. Tôi thích tiếng cười đó từ lâu và lần nào cũng vậy hễ con Dung điệu cất
tiếng cười là tôi không kềm được một cú liếc xéo về phía nó.


Thực lòng mà nói, tôi thích
con Tủn hơn con Dung điệu. Giọng cười con Tủn không hay bằng Dung điệu nhưng nó
hơn con Dung điệu ở chỗ nó có lúm đồng tiền. Con gái mà có lúm đồng tiền trông
duyên tệ.


Con Tủn chỉ có mỗi tật xấu là
khoái chơi với thằng Hải cò. Gần đây, nhờ chiếc điện thoại di động của chú
Nhiên, tôi rủ con Tủn đi chơi được hai lần. Nhưng từ ngày ba tôi cấm tôi nghịch
điện thoại thì con Tủn lại tiếp tục cặp kè với Hải cò như trái đất tiếp tục
quay quanh mặt trời khiến tôi chán đời khủng khiếp.


Tôi quyết định không thèm
quan tâm đến con Tủn nữa. Tôi sẽ rủ con Dung điệu đi dạo một chút, lai rai một
chút và cố nghĩ cách làm sao cho chuyện hẹn hò đó diễn ra trước mặt con Tủn.


Khi nổi sùng lên thì tôi nghĩ
vậy, nhưng khi gặp con Dung điệu thì tôi không còn thấy háo hức với ý định đó
nữa. Tôi vẫn chờ đợi để nghe tiếng cười của nó reo lên giòn giã bên tai, nhưng
lại chẳng muốn rủ nó đi chơi, chả hiểu tại sao.


Tất nhiên, bây giờ thì tôi
hiểu. Bây giờ, sau nhiều lần yêu, tôi nhận ra rằng không phải một cô Dung nào
đó thay thế một cô Tủn nào đó trong trái tim một chàng cu Mùi nào đó sẽ làm
hỏng định nghĩa về tình yêu mà vấn đề là khi một cuộc tình vừa đổ vỡ thì ngay
sau đó người ta không thể nào hào hứng bắt đầu một cuộc tình mới nếu vết thương
lòng chưa kịp lành miệng. Cũng như người ta không thể tiến hành tốt một cuộc chiến
tranh trên đống đổ nát của cuộc chiến tranh trước đó nếu không có thời gian để
hồi phục.


Hồi tám tuổi, tình yêu là một
cái gì xa lạ với tôi. Nhưng dù không hẳn là yêu thì sự quyến luyến tự nhiên
giữa một đứa con trai và một đứa con gái cũng tuân thủ theo những quy luật tình
cảm y như quy luật mà đứa con trai đó và đứa con gái đó phải tuân thủ khi chúng
lớn lên.


***


Chỉ vậy thôi mà tôi đâm chán.


Tôi không còn động lực.


Tôi tưởng sau khi gặp hái
những tiếng cười của con Dung điệu, tôi sẽ sốt sắng rủ nó đi chơi để chọc tức
con Tủn.


Nhưng trái tim tôi đã chống
lại tôi.


Hơn nữa, những điểm 10 lúc
bấy giờ đã không còn là một đỉnh cao để tôi chinh phục nữa. Tôi đã không còn
thử thách.


Tôi chán học giỏi.


Tôi chán thuộc bài.


Nếu ngày nào tôi cũng thuộc
bài vanh vách, cũng kiếm được những điểm 10 một cách dễ dàng thì cuộc đời tôi
lại rơi vào một sự đơn điệu mới, cũng tẻ nhạt hệt như những ngày tôi tích cực
sưu tầm những điểm 4, điểm 5.


Tôi bắt đầu lơ lf bài vở và
một lần nữa lại làm ba tôi ứa lệ, lần này là vì thất vọng.


Mẹ tôi lại có dịp lo lắng


- Con có bị sao không hả con?


Còn cô giáo thì xoay đầu tôi
một cách điên cuồng theo mọi hướng, giọng nghi hoặc:


- Chẳng nhẽ trung khu thần
kinh của em lại nằm ở phía trước?


Chỉ có thằng Hải cò, con Tí
sún và con Tủn là vui mừng với sự tuột dốc của tôi. Trong mắt tụi nó, cái cảnh
tôi quyết rời bỏ đỉnh vinh quang để quay về với những ngày tăm tối chắc cũng
khí khái không kém gì một bậc đại thần treo ấn từ quan, gạt bỏ vinh hoa phú quý
để trở về với cuộc đời dân dã bụi bặm.


Trong trường hợp này, khái
niệm người hùng của trẻ con không phải bao giờ cũng ăn khớp với cách nghĩ của
người lớn. Thế đấy!


 


hết:
Chương 7 , xem tiếp: Chương
8

0 nhận xét:

Đăng nhận xét